Phương Thần cùng Chu Thế Văn cũng đồng thời chú ý tới lá cờ đen nho nhỏ kia, ba người nhìn nhau, lập tức ba cỗ sát khí phóng lên cao!
Phía sau Phương Thần đột nhiên hiện ra Huyết ma nguyên hồn, tám cành xúc tu vung vẩy, hai nhánh xúc tu trong đó rõ ràng cầm hai thanh vu binh!
Khóe miệng hắn lộ ra cười lạnh, ung dung lấy một quả dị quả ra, bội kịch độc lên trên vu binh!
Cùng lúc đó, Chu Thế Văn cũng mở Phong lôi song sí ra, một tay cầm vu binh hình chữ vạn, tay kia nắm thanh khoát kiếm, hung quang trong mắt chớp động!
Hiển nhiên bọn họ cùng Diệp Húc có chung suy nghĩ, đó là tính toán xử trí hai người kia để độc chiếm bảo vật!
“Hai vị thế huynh, tham lam chính là nguồn gốc của tội lỗi a!”
Diệp Húc lắc đầu thở dài, chậm rãi lấy quỷ đầu đao ra, bất đắc dĩ nói: “Tội gì phải vậy? Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải chém giết lẫn nhau sao?”
“…. Nguồn gốc tội lỗi chó má gì!”
Chu Thế Văn nhe răng cười gằn: “Mặt hắc phiên này, khẳng định là vu bảo! Cho dù là cha ta muốn tranh với ta, lão tử cũng phải một đao băm hắn ra!”
Phương Thần mỉm cười, thở dài nói: “Diệp thế huynh, giá trị của vu bảo là không thể lường được, dù đạt được một kiện vu bảo thôi cũng đồng nghĩa với việc Phương gia ta liền có thêm một vị đại cao thủ Tam chân cảnh Hỗn nguyên kỳ, không thể không khiến Phương mỗ động sát tâm được. Dạ minh châu này tuy rằng quý báu, nhưng dù sao cũng chỉ là vật ngoài thân, không có nhiều giá trị thực dụng, Phương mỗ không tranh với ngươi. Nhưng vu bảo kia, Phương mỗ không thể không tranh!”
Diệp Húc im lặng một lát, đột nhiên nhoẻn miệng cười, hạ giọng nói: “Kỳ thật, tiểu đệ cũng muốn xử lý các ngươi, độc chiếm của cải nơi đây!”
Chu Thế Văn liếm liếm môi, cười nói: “Không gian tòa Ngũ độc động phủ này lớn hơn bên ngoài rất nhiều, thực lực lão tử đây cùng công tử bột đều có thể phát huy toàn bộ! Thiếu Bảo, giữa ba người chúng ta, lực công kích của ngươi là mạnh nhất, tuy nhiên trên vu binh của chúng ta đều có kịch độc, nói không chừng ngươi lại chết trước tiên đó!”
Diệp Húc nhíu nhíu mày, trên vu binh của bọn họ đều bôi kịch độc, chỉ cần đâm vào da một chút thôi cũng đủ mất mạng.
Tuy rằng phòng ngự của Cửu chuyển nguyên công cực kỳ kinh người, nhưng nếu Chu Thế Văn và Phương Thần liên thủ tấn công, hắn cũng không thể cam đoan rằng mình sẽ không bị thương!
Nếu thật sự động thủ, hai kẻ kia chắc chắn sẽ đối phó hắn trước!
Phương Thần mỉm cười: “Diệp huynh chết rồi, Chu huynh cũng có thể đi theo.”
Chu Thế Văn tức giận hừ một tiếng: “Công tử bột, thực lực của ngươi tuy rằng mạnh hơn ta tí xíu, nhưng tốc độ lão tử đây nhanh hơn ngươi rất nhiều, đâm một đao vào người ngươi vẫn cố gắng làm được đó!”