Ba người Diệp Húc đuổi theo bước chân đám vu sĩ Tông gia, cũng không có tới gần mà chỉ đứng nhìn từ xa xa, chăm chú theo dõi động tĩnh của vu sĩ Tông gia.
Chỉ thấy phía trước, mọc lên một mảnh cây nấm màu tím cao tầm người, dường như một tấm ô lớn, đẹp đẽ dị thường, xuất hiện ở giữa Ưng Sầu Giản, ngăn trở đường đi.
Ba đến năm cây nấm vây thành một đoàn, kéo dài gần dặm, trên tán đầy những lỗ nhỏ, truyền đến tiếng lốp bốp, phun những bào tử rất nhỏ ra bên ngoài, hình thành một dòng khí màu tím trên rừng nấm kia.
“Những thứ trong Ưng Sầu Giản thật sự cổ quái, ngay đám nấm này cũng to như vậy, khẳng định ăn rất ngon. Tùy tiện hái một cây mang về nhàm cũng có thể ăn được đến vài ngày.” Chu Thế Văn cười nói.
Phương Thần hí mắt lại, cẩn thận đánh giá, nghi hoặc nói: “Đó như thể là Thi độc ban cô. Loại nấm này ta từng nghe nói qua, nghe đâu là độc khuẩn sinh trưởng từ trong thi thể, dưới mỗi một gốc nấm là một cỗ thi thể. Tuy nhiên loại thi độc ban cô này khác so với loại ta thấy trong sách, chẳng lẽ là biến chủng? Chu huynh nếu như muốn ăn thì có thể thử xem….”
Chu Thế Văn đánh cái rùng mình, vội vàng bỏ đi cái ý niệm hái nấm trong đầu.
Diệp Húc cười nói: “Trước để người Tông gia dò đường, xem có nguy hiểm hay không, sau đó chúng ta sẽ tùy cơ ứng biến.”
Ba người lúc này đứng trên một sườn núi cao cao, nhìn từ xa xa.
Tông Khai Nguyên nhận định đây là Thi độc ban cô, lập tức dẫn trước một bước đi vào trong rừng nấm, hít một hơi dài, chỉ cảm thấy một luồng hương khí xông vào mũi, hắn thoáng vận chuyển nguyên khí, chỉ cảm thấy thông suốt không trở ngại, nói: “Đám chướng khí này không độc, mọi người theo kịp ta, tất cả phải cẩn thận!”
Chúng vu sĩ Tông gia yên tâm, một trước một sau đi vào rừng nấm, đi hướng chỗ sâu trong Ưng Sầu Giản.
“Đức Kiệt, cổ ngươi giống như thô hơn trước vậy, xem ra dọc đường đi ngươi lại ăn vụng không ít thứ tốt rồi!” Một vu sĩ trẻ tuổi trêu ghẹo gã mập đi phía trước, cười nói.
Tông Đức Kiệt quay đầu lại nhìn hắn một cái, cười lạnh nói: “Phụ Bật, cổ của ngươi so với ta còn thô hơn, chúng ta đại ca không cười nhị ca, cũng thế!”
Người trẻ tuổi kia nghe mà không hiểu ra sao, cười nói: “Cổ ta sao có thể thô giống như được? Buồn cười….”
Vài vu sĩ Tông gia bên cạnh vội vàng dừng chân lại, nhìn về phía cổ hắn, sắc mặt kỳ quái.