“Hắn ra ta so với ta còn nhanh hơn, nhanh đến không thấy rõ….”
Trước mắt Tông Đức Minh càng ngày càng tối đi, ngọc lâu của hắn đã bắt đầu tiêu tan, không còn sự khống chế của hắn nữa, hơn trăm đạo kiếm khí trên đỉnh đầu hắn bắn ra bốn phương tám hướng, hơn mười đạo trực tiếp đâm vào người Diệp Húc, nhưng không tạo thành chút thương tổn nào, tất cả đều vỡ tan!
“Tông gia đại bộ đội đã đi xa, đồng loạt ra tay, tốc chiến tốc thắng!” Diệp Húc mở miệng quát lớn, ngọc lâu trên đỉnh đầu lơ lửng giữa trời, áp xuống Tông Khai Dương!
“Thiếu Bảo, đừng lãng phí a!”
Phương Thần liếm liếm môi, xuất ra hai xúc tu từ tám nhánh phía sau, cười một tiếng đâm vào cổ Tông Minh Đức, trong chớp mắt hút sạch hắn!
Sáu nhánh xúc tu còn lại đâm hướng Tông Thanh Đức, y căn bản không có cơ hội xuất thủ, liền bị bốn nhánh trong đó cuốn chặt lại, không thể nhúc nhích, hai nhánh xúc tu khác đâm vào cổ, chỉ cảm thấy một thân tu vi cùng khí huyết nhanh chóng chảy đi, trong lòng kinh hãi muốn chết!
Chỉ thấy phía sau Phương Thần, trái tim lớn hình tròn của con bạch tuộc lớn (Đại Chương Ngư) trở nên đỏ tươi, có vẻ quỷ dị vạn phần!
Mới đối mặt một cái mà ba vị con cháu Tông gia liền chết mất hai, chỉ có Chu Thế Văn không có tu luyện loại vu pháp công kích vẫn đang cùng Tông Đức Tĩnh đánh đến phong sinh thủy khởi.
Tông Khai Dương chân tay phát lạnh, Diệp Húc và Phương Thần ra tay chính là sát chiêu sắc bén vô cùng, một chiêu liền giết chết hai tên Tông Đức Minh Tông Đức Thanh, thậm chí lấy thực lực của hắn cũng không kịp cứu viện!
Hắn chẳng thể nghĩa tới rằng ba người đối diện kia chính là ba vị thiên tài Liễu Châu, tuổi tuy nhỏ, tu vi tuy không cao, nhưng thực lực tuyệt đối là những vu sĩ cùng cấp bậc không thể theo kịp!
Chỉ một mình Diệp Húc liền dám cùng kẻ đã tu luyện đến Cố nguyên kỳ là Loan Sư Bình lấy cứng chọi cứng!
Ngọc lâu của Diệp Húc đã đi đến đỉnh đầu hắn, ầm một tiếng, ngọc lâu chấn động, từng đợt gợn sóng màu xanh phóng đến Tông Khai Dương, xung đột với nguyên khí của hắn, phát ra tiếng bạo hưởng tất tất ba!
“Các ngươi muốn chết!”
Tống Khai Dương vừa giận vừa sợ trong lòng, phía sau lưng hắn một vu binh kỳ quái hình chữ “Vạn” hô một tiếng bay lên, xoay tròn cực nhanh, chém thẳng hướng Chu Thế Văn!
Kiện vu binh này tuy bộ dáng kỳ quái, nhưng là bảo bối hắn vất vả tế luyện mà thành.