Nghe nói như thế, Diệp Húc và Chu Thế Văn trong lòng đều cảm thấy một trận ác hàn.
Hóa ra Phương Thần chính là một vị công tử phong lưu nho nhã mà hiện tại tu luyện huyết ma nguyên hồn đại pháp, không ngờ so với hai người bọn họ còn trở nên hung ác hơn, bộ dạng lựa người để ăn trông thật khủng bố!
Xem ra huyết ma nguyên hồn đại pháp cũng không phải là chỉ đề thăng tu vi thực lực đồng thời cũng khiến cho tính cách hắn trở nên méo mó.
“Ma đạo tâm pháp cương dũng mãnh tiến, tốc độ tu luyện cực nhanh, chỉ có điều dễ làm cho tính tình người ta đại biến, tẩu hỏa nhập ma. Mà chính đạo tâm pháp tuy rằng tu vi tiến cảnh hơi chậm, nhưng thắng ở tinh thuần, tu luyện lên cực kỳ vững vàng.”
Diệp Húc nhớ tới đánh giá về chính đạo cùng ma đạo tâm pháp, hiện tại nhìn đến bộ dáng Phương Thần mới biết lời đó không giả, thầm nghĩ: “Không biếtChu thiên tinh đấu thuật luyện khí cùng Cửu chuyển nguyên công của ta là chính hay là ma đây?”
Lai lịch hai môn tâm pháp này của hắn thật sự có chút không minh bạch, Chu thiên tinh đấu thuật luyện khí là tâm pháp trên mặt kim diệp sinh ra từ trên ngọc thụ bên trong ngọc lâu, còn Cửu chuyển nguyên công là tổ tiên Diệp gia vô tình đoạt được.
Nếu căn cứ vào đánh giá về chính đạo với ma đạo tâm pháp thì Chu thiên tinh đấu luyện khí thuật có tốc độ tu luyện cực nhanh, hẳn là ma đạo tâm pháp, mà Cửu chuyển nguyên công tốc độ tu luyện chậm đến làm cho người ta tuyệt vọng, thì chắc là thuộc chính đạo tâm pháp.
Tuy nhiên, Chu thiên tinh đấu thuật luyện khí mặc dù tốc độ tu luyện mau, nhưng nguyên khí quang minh chính đại, chính khí hào hùng, không hề có bộ dáng mà ma đạo tâm pháp nên có.
“Mặc kệ nó là ma đạo hay chính đạo, chỉ cần có thể nâng lên tu vi và thực lực thì đó chính là tâm pháp tốt!” Diệp Húc thầm nghĩ trong lòng.
Ba người đi thẳng vào Ưng Sầu Giản, khe suối róc rách, trên bầu trời lơ lửng một đám chướng khí hoa đào màu phấn hồng, mọc lên từ trong thâm cốc, giống như con sứa trong suốt lơ lửng giữa không trung, bị diễm dương chiếu rọi trở nên rực rỡ như ráng mây. Chướng khí mang theo hơi nước nồng đậm, chiết xạ ánh mặt trời, phảng phất như cầu vồng bảy sắc treo trên thâm cốc, lộng lẫy vô cùng!
Loại chướng khí này mang theo kịch độc, cực kỳ hiếm thấy, nhưng ở Ưng Sầu Giản lại có khắp nơi.
Nghe nói một vị gia chủ Chu gia tính toán dùng chướng khí hoa đào đó luyện chế một kiện vu bảo ma đạo, vị gia chủ kia tu vi đã đạt tới tam chân cảnh Hỗn nguyên kỳ, xâm nhập Bách Man Sơn sưu tầm loại chướng khí này khắp nơi, cuối cùng lại bị người ta tìm ra, ông ta đã bị độc chết bên trong chướng khí rồi!