Tuyết Yến thật lớn không thể chém giết được hai người, lao ra phía trước mấy chục thước, đem cây cối, nham thạch ven đường tất cả chém ra làm đôi, mặt phẳng hoàn chỉnh, vô cùng sắc bén!
“Có địch nhân!”
Diệp Húc cùng Chu Thế Văn trong lòng cùng toát ra ý nghĩ này.
Tuyết Yến Phi Hồng là vu pháp dựa theo dị chủng yêu thú Tuyết Yến mà nghĩ ra. Tuyết Yến cũng không vô cùng hiếm thấy. Loại yêu thú này sinh hoạt bên trong cực bắc Băng Nguyên Tuyết Địa. Nó phi hành mau lẹ, hai cánh như đao, quanh thân nồng cháy như tuyết.
Vu pháp này năng lực chém giết vô cùng xuất chúng, hơn nữa cũng không giống như Thanh Giao Cửu Kích, Kim Hủy Đại Lực Thần Thông vu pháp khó luyện. Bởi vậy rất nhiều vu sĩ chọn lựa Tuyết Yến Phi Hồng là vu pháp chủ tu.
Tuy nhiên ở Liễu Châu này số người tu luyện vu pháp Tuyết Yến Phi Hồng là cực nhỏ. Dù sao vu pháp của tam đại vu hoang thế gia cất chứa, mỗi một loại đều không thua kém Tuyết Yến phi Hồng, thậm chí còn mạnh hơn.
Tuyến Yến kia một kích không trúng, lập tức lộn trở lại, vọt tới sau lưng của hai người. Cùng lúc đó ở trong bìa rừng bên cạnh đột nhiên truyền tới tiếng hổ gầm. Một đầu mãnh hổ nguyên khí có đầu không đuôi xuất hiện, mở cái mồm to hướng tới hai người mà đánh tới!
Vu pháp, Hổ Khiếu Quyết!
Một kích này phát ra, lập tức hiện ra vị trí của hai kẻ thù. Vội vàng quay đầu nhìn lại, chính là hai thanh niên hơn hai mươi tuổi đang đứng cách đó hơn mười mét.
Tuyết Yến Phi Hồng cùng Hổ Khiếu Quyết đúng là từ hai người này mà ra!
Bên cạnh hai người này còn có một người đàn ông trung niên, một thân hắc bào, kiêu ngạo đứng một bên không động thủ.
Trong tay hắn chống một thanh đại đao, mũi nhọn hướng xuống dưới, chuôi đao này có hình dạng cực kỳ kỳ quái. Thước đao sáng như tuyết, chuôi đao chỉ dài không tới một xích, thân đao dài sáu bảy xích (xích =1/3 mét) lưỡi đao cong tới mức kinh tâm động phách.
Ba người này trang phục không có giống như ở Liễu Châu, hơn nữa rất lạ mắt, hẳn không phải là vu sĩ Liễu Châu.
Chung quanh Liễu Châu có nhiều châu quận, như Việt Châu, Đài Châu, Vụ Châu, Chương Châu, Tuyền Châu,… Hết thảy đều thuộc vùng Miêu Cương Bách Man Sơn này, trong những châu quận đó cũng có vu hoang thế gia tồn tại.
“Hai vị thiếu gia, vu pháp là như thế này, tiên hạ thủ vi cường, người xuống tay sau sẽ gặp họa! Giết hai người này luyện tập, sau đó chúng ta tiếp tục sưu tầm tinh quái!” Người đàn ông trung niên mặc hắc bào thản nhiên nói.
Chu Thế Văn sau lưng đột nhiên mở ra Phong Lôi Song Sí, gào thét hướng lên khoảng không phía trước mà bay đi, kêu lên: “Thiếu Bảo ngươi chống đỡ một lát đi, chờ ta đi tìm viện binh!”