Sáng sớm hôm sau, Diệp Húc thu thập một ít lương khô cùng nước uống, hết thảy thu vào bên trong ngọc lâu.
Diệp Phan truyền thụ cho hắn bí quyết thu vật vào ngọc lâu, đích xác có chỗ hữu dụng vô cùng. Trước đây khi ra ngoài Diệp Húc đều mang túi trên lưng, mang lương khô, nhưng mang đi được rất ít, động thủ có chút không tiện.
Mà hiện giờ muốn mang bao nhiêu đồ vật thì có thể mang bao nhiêu, lại không ảnh hưởng tới thực lực của mình.
“Không biết Diệp Phan tiền bối còn khỏe mạnh hay không? vị tiền bối này lòng lang dạ sói, xuống tay ác độc, thích giết người, hơn phân nửa là không tới Lương Châu đã bị người hàng yêu trừ ma…”
“Thiếu gia, người đi ra ngoài vẫn nên mang theo vũ khí, miễn đừng gặp nguy hiểm!” Kiều Kiều nha đầu kia mang theo hai thanh đại chùy màu cổ đồng nhét vào tay hắn.
Diệp Húc nhấp nháy mắt, hai thanh đại chùy màu cổ đồng này chỉ là binh khí thế tục, thoạt nhìn uy mãnh, nhưng thực tế lại không có vài phần uy lực, hắn làm sao có thể dùng?
Tuy nhiên không muốn Kiều Kiều phải lo lắng, hắn vẫn là cầm lấy.
“Thiếu gia, người đi ra ngoài, không ai chiếu cố cuộc sống ăn uống hàng ngày, không bằng để nô tỳ đi cùng đi?” Tô Kiều Kiều giương mắt, nhìn hắn thu đại chùy cổ đồng vào trong ngọc lâu, vẻ mặt chờ mong.
Diệp Húc vội vàng phủ quyết đề nghị này, chuyện ngọc lâu của Diệp Phó bị phân giả vẫn còn rất mới mẻ. Nếu hắn bất hạnh, ai biết Kiều Kiều có thể bị phân giải theo hay không?
“Thiếu gia thật sự không mang theo ta sao?” nha đầu đáng thương hề hề, lã chã chực khóc.
Diệp Húc vội vàng đi ra phía ngoài, nói: “Nữ nhân thật là phiền toái quá đi, động một chút là nước mắt chảy ra. Ngươi ngoan ngoãn ở nhà chờ ta, nếu ngươi có thể tu luyện tới tiên thiên, ta sẽ mang ngươi đi ra ngoài!”
Tô Kiều Kiều thè lưỡi, nhỏ giọng nói thầm: “Thiếu gia không ngờ lại bạo mồm như vậy, phân nửa là học thói xấu của Chu thiếu gia rồi…”
Diệp Húc đi ra ngoài Diệp Phủ, hướng tới ngoài thành mà đi. Đột nhiên hắn nhìn thấy bên đường có bóng người quen thuộc, khẽ nhíu mày.
“Người vừa rồi, hình như là đại ca, hắn sao lại ở cùng một chỗ với Phương Tinh? Chuyện này cũng không hợp lý, thật không hợp lý chút nào!”
Diệp Húc trong lòng mơ hồ có cảm giác bất an, Phương gia và Diệp gia chính là kẻ thù truyền kiếp, tuy rằng không có tới trình độ như nước với lửa nhưng hai nhà đều hận nhau tới tận xương tủy, hận không thể tiêu diệt đối phương.