Sau vài ngày, Diệp Húc rốt cuộc cũng học được tg tám kích đầu tiên. Tuy nhiên thức thứ bảy và thức thứ tám là Va Chạm thức và Giảo Sát (treo cổ) thức bởi vì giao long do nguyên khí của hắn biến thành rất nhỏ, cũng không có bao nhiêu uy lực.
Diệp Phan nói rõ với hắn, tu luyện Va Chạm thức là dựa vào nguyên khí thâm hậu của mình trực tiếp nghiền nát đối thủ. Mà Giảo Sát thức cùng cần nguyên khí thâm hậu, dùng nguyên khí quấn chết đố phương.
Về phần uy lực mạnh nhất là thức thứ chín Song Giao Tiễn, cần nguyên khí hóa thành hai giao long. Lấy tu vi của Diệp Húc trước mắt biến hóa thành một giao long cũng có chút miễn cưỡng rồi, hơn nữa lại là bản đơn giản hóa, hóa thành hai giao long căn bản không cần phải nói.
Khiếm khuyết của Cửu Chuyển Nguyên Công, đối với hắn ảnh hưởng đích xác thật lớn, hạn chế vu pháp.
“Thất gia, hôm nay chỉ sợ là ngày cuối cùng ta dạy ngươi vu pháp.”
Diệp Phan và Diệp Húc đi ra ngoài vu tu đường, đứng ở ngoài cửa, lão gà này chỉnh sắc nói: “Hôm nay ta truyền thụ cho ngươi ba cái bí quyết cuối cùng, mấu chốt nhất mà mỗi vu sĩ đều phải biết. Sau khi học được ba cái bí quyết này, ngươi liền có một chút thực lực tự bảo vệ mình. Đại bộ phận vu sĩ trong Diệp phủ cao mình hơn ngươi, nhưng người có thể giết người chính là ít ỏi không có mấy.”
Diệp Húc trong lòng có chút không muốn, Diệp Phan tuy rằng là ma đạo kiêu hùng giết người như nghóe, vui giận thất thường, nhưng Diệp Húc ở chung với lão có chút hòa hợp.
So sánh với những người trong Diệp phủ nói một đường nghĩ một nẻo này, Diệp Phan tuy không việc xấu nào không làm, nhưng lão già này tính cách hào sảng, tính tình hống hách, chỉ một câu không hợp, lập tức đấu đá ngay.
Tuy nhiên, su phó tiến môn, tu hành tại bản thân mình, loại đạo lý này hắn vẫn hiểu.
Diệp Phan chính là người vỡ lòng cho hắn trên con đường vu đạo, người dẫn đường đưa hắn đi trên con đường vu sĩ. Về phần thành tựu tương lai thế nào, phải xem cố gắng của bản thân hắn.
“Truyền thụ cho ngươi ba cái kỹ xảo này, lão phu phải rời khỏi Diệp gia, đi tới tận Tây Vực Lương Châu xa xa! Bị tên hỗn đản Diệp Tư Đạo bắt giữ lâu như vậy. Lão phu tu vi dù chưa hạ xuống, nhưng Tử Mẫu Bách Quỷ Phiên lại đói lắm rồi. Chi bằng thừa dịp Diệp Tư Đạo chưa xuất quan, đại khai sát giới, dùng sinh hồn vu sĩ tế điển đại phiên của ta, rồi trở về phân cao thấp với hắn!”
Diệp Phan nói tới đây sắc mặt đột nhiên khẽ biến, ngẩng đầu nhìn về phía đại sảnh phủ chủ trong Diệp gia nội phủ, kinh thanh nói: “Diệp Tư Đạo lão nhân nhanh xuất quan rồi! Pháp lực của lão hỗn đãn này, không ngờ lại tinh tiến, gần như đột phá Hỗn Nguyên kỳ! Nếu hắn tu luyện tới Hỗn Nguyên Kỳ, lão phu căn bản không có tư cách giao thủ với hắn!”