Diệp Húc đang đứng ở trung tâm sóng khí, lấy Tiên Thiên Bá Thế cứng rắn chống chọi lại Ưng Xà Song Kích. Nhưng một kích này còn mạnh hơn cả một kích toàn lực của Phương Chung Sơn, làm cho thân thể của hắn tê dại.
Đột nhiên, giữa không trung buông xuống một đuổi rắn, cuồn cuộn nổi lên cuốn lấy hắn. Ngay sau đó một cái đầu rắn táp xuống, hướng thẳng tới trán của hắn nhanh như thiểm điện!
“Cương khí bá thể! Phá cho ta!”
Diệp Húc quát lớn, cương khí quanh thân lập tức bùng nổ, khai mở cái đuôi của Ưng Xà ra. Song chương của hắn rung lên, hai chưởng ấn thật lớn khép mạnh lại kẹp cái đầu ưng ở bên trong. Một tiếng nổ vang, con Ưng không lồ kia không ngờ bị song chưởng hắn kẹp nát, nguyên khí mênh mông tản ra mọi nơi.
Xa xa truyền tới một tiếng kêu khẽ, người nọ ẩn giấu trong bóng tối hiển nhiên không ngờ được Diệp Húc có thể vỗ chết Ưng Xà Song Kích của hắn.
Hai người bọn họ chỉ giao thủ trong chớp mắt, thanh thế long trời lở đất, lập tức đánh thức mọi người đang say trong giấc ngủ. Diệp gia nội phủ vu sĩ rất nhiều, cao thủ ùn ùn, lập tức không ít người đứng dậy tuần tra, tiếng người ồn ào.
Người ẩn nấp trong tối một kích thất bại, lập tức không chút giằng co, lặng yên ẩn nấp mà đi.
“Thiếu gia, người vừa rồi là ai vậy?” tk nghe thấy được tiếng vang, khoác quần áo đi tới, sắc mặt trắng bệch.
Diệp Húc nhẹ nhàng thở ra nói: “Ta cũng không biết, tuy nhiên hắn sử dụng Ưng Xà Song Kích…”
Tk sắc mặt kịch biến, thất thanh nói: “Chẳng lẽ là Tư Manh lão gia?”
Diệp Húc sắc mặt cổ quái, lắc đầu: “Không phải là hắn.”
Hắn nguyên cũng cho rằng Diệp Tư Manh ra tay đánh lén mình, bởi vì Diệp Kiên bị mình giết là con trai của Diệp Tư Manh, Diệp Tư Manh hận hắn tới tận xương, tới đánh lén cũng là trong tình lý.
Tuy nhiên người vừa rồi “A” lên một tiếng lại lộ ra dấu vết, cũng không phải là khẩu âm của Diệp Tư Manh.
Thanh âm này cực kỳ quen tai, Diệp Húc dường như đã nghe thấy ở nơi nào đó, nhưng nhất thời không thể nghĩ ra.
“Người muốn giết ta, tới cùng là ai?”
Đột nhiên, bên ngoài truyền tới tiếng đập cửa dồn dập. Diệp Húc và tk mở cửa ra xem, chính là Diệp Tư Mẫn dẫn theo vu sĩ nội phủ tiến tới.
“Thiếu Bảo hiền chất, vừa rồi xảy ra chuyện gì? Ngươi không có bị thương chứ?”