Tô Kiều Kiều hơi ngập ngừng, nói: "Thiếu gia, thương thế của ngươi còn chưa lành..."
"Bị thương một chút có gì đáng chứ, cùng lắm ba bốn ngày sẽ khỏi."
Diệp Húc vận Cửu Chuyển Nguyên Công, từng mảnh xương vở xen lẫn huyết ti bị ép ra ngoài da trên bả vai, rơi xuống đất.
Những thứ này là mảnh xương vỡ từ bả vai của gã, trong đó trộn lẫn huyết nhục, rất khó thanh trừ. Gã tu luyện thân thể tới cảnh giới Tiên Thiên, cơ thể vô cùng mạnh mẽ, những mãnh xương vỡ đó bị gã dùng lực lượng Tiên Thiên, ép từ trong cơ thể đi ra!
Tiếng rạn nứt từ xương bả vai, cộng thêm cảm giác ngứa ngáy tê tái, nhưng gã vẫn không ngừng dùng cương khí để chữa trị phần xương bị gãy, hòa tan máu bầm, tu bổ tổn thương.
"Chủ chuồng ngựa cho ta hai món vũ khí, vừa vặn mang theo!" Tô Kiều Kiều xoay người đi về phòng, cao hứng nói.
Diệp Húc không khỏi tò mò, gã vừa thu thập hành lý xong, đã thấy nha đầu kia xách hai thanh chiến chùy bước ra.
Cặp chiến chùy này to không thể tả, toàn bộ đều do thanh đồng tạo thành, từng đường hoa văn màu xanh rãi đều ở phía đầu chùy, từ xa nhìn lại trông như hai trái dưa hấu, ít nhất cũng nặng hơn một trăm cân.
Diệp Húc bất đắc dĩ nói: "Kiều Kiều, chúng ta chỉ đi nội phủ đòi lại căn nhà thôi, không phải đi giết người."
Tô Kiều Kiều vung vẩy cặp dưa hấu, đằng đằng sát khí: "Mang theo vũ khí, lo trước khỏi hoạ. Thiếu gia, chúng ta đi thôi!"
Hai người đi liền một mạch tới Diệp phủ, tới đâu cũng gặp phải ánh mắt kỳ dị, tới tấp nhìn lên trên người bọn họ.
Trong lòng Tô Kiều Kiều lo lắng không yên, thấp giọng nói: "Thiếu gia, hay là chúng ta tới chỗ giành cho nô lệ thôi, chứ đi đến nhà của Lục gia tại nội phủ, vậy có phải là quá kiêu ngạo hay không? Người ta có đuổi chúng ta đi không ?"
"Kiêu ngạo thì sao ? Ta còn muốn hung hăng càn quấy hơn nữa cơ !
Diệp Húc đi đến trước viện tử nơi vốn từng thuộc về gã, nhấc chân đá bung đại môn ra, thản nhiên bước vào.
"Tên nào dám liều lĩnh xông vào viện tử của Lục gia vậy ? Còn đá bay cửa nhà Lục gia, thật là to gan, chán sống rồi sao?"
Bảy tám tên gia nô vừa nghe được động tĩnh, lập tức xuất hiện, giới đao lăm lăm trong tay, bao vây bọn họ lại, trong số đó có một lão nô lớn tuổi lạnh lùng quát: "Biết đây là chổ nào không?"
Tô Kiều Kiều khẩn trương vô cùng, gắt gao xiết chặt cặp chùy dưa hấu, tùy thời chuẩn bị khai chiến.