Diệp Húc ngẩn ngơ, sau một lúc lâu không nói lên lời.
Hắn nhớ rõ ràng, tòa bạch ngọc lâu trong đan điền của mình rõ ràng chỉ có một tầng. Mà hiện giờ lại biến thêm một tầng, biến thành Nhị Tầng Thiện Thiện Vô Lượng Bạch Ngọc Lâu, nâng cao một phẩm!
Thiên đạo kế thừa ngọc lâu lấy trắng, đen, xanh, vàng bốn loại màu sắc chi làm bốn loại phẩm gia nhỏ. Số tầng thì đại biểu cho phẩm bậc, tầng càng cao, phẩm bậc càng cao.
Một tầng bạch ngọc lâu chỉ là thứ phẩm đứng dưới cùng, không nghĩ tới nó lại hơn một tầng, loại tình huống này hắn chưa từng nghe thấy bao giờ?
“Chẳng lẽ ngọc lâu của ta có thể trưởng thành? Không biết ngọc lâu của những người khác có phải như thế này không?”
Diệp Tư Chân đã tới bên cạnh hắn, phóng mắt nhìn lại, chỉ thấy trong sông Thanh Thủy khắp nơi đều lưu lại dấu vết chiến đấu, không khỏi khẽ nhíu mày nói: “Thiếu Bảo, tay phải của ngươi đã bị chặt đứt, chẳng lẽ ngươi gặp được Phương Chung Sơn? Không ngờ ngươi có thể chạy thoát mệnh trong tay hắn, xem ra trong thời gian này tu vi của ngươi quả nhiên tiến bộ thần tốc!”
Diệp Tư Chân liên miên bất tuyệt, tiếp tục nói không ngừng: “Tên tiểu tử kia chắc nhìn thấy ta tới đây, cho nên mới bỏ ngươi lại chạy trối chết. Thiếu Bảo à, ngươi nợ ta một mệnh. Tuy nhiên nói gì thì nói, Cửu Dương Bá Thể của hắn quả thật rất lợi hại, ngay cả ta cũng không có nắm chắc mười phần xử lý hắn…”
Diệp Húc hồi phục lại tinh thần, không mặn không nhạt nói: “Làm phiền bát thúc quan tâm, Phương Chung Sơn đã bị ta giết.”
Diệp Tư Chân, Diệp Tư Thiên hai người đều là chấp sự nội phủ, phụ trách dạy bảo võ nghệ cho đệ tử tông thất. Lúc trước từng rất chiếu cố với hắn. Nhưng khi Diệp Húc xuống dốc, hai người đúng là không thèm quan tâm, rất đúng với người hai nịnh bợ.
Hơn nữa sau khi lễ săn thú kết thúc, chỉ có Mã Tam Bảo cùng hai vu sĩ ngoại môn khác đi tìm kiếm tung tích của Diệp Húc. Diệp Tư Chân cùng các thúc bá khác thì không thèm quan tâm tới an nguy của hắn, làm trái tim hắn cảm thấy băng giá vô cùng.
Bởi vậy Diệp Húc nhìn thấy hắn, trong lòng nhiều ít có chút không vui.
Tuy nhiên Diệp Tư Chân đúng thật là tới đây vì hắn, Diệp Húc cũng chỉ có thể đè không vui vào trong lòng.
“Phương Chung Sơn đã chết…” Diệp Tư Chân đứng ngốc tại chỗ, thất thanh nói.