Diệp Tư Manh nhìn chằm chằm vào nguyên khí giao long của Mã Tam Bảo, tuy ưng xà song kích tề danh cùng thanh giao cửu kích, uy lực không phân cao thấp, nhưng uy lực thực tế của ưng xà song kích còn lâu mới bì được với thanh giao cửu kích của Mã Tam Bảo.
Nguyên nhân là do khi tu luyện vu pháp, Diệp Tư Manh chỉ cầu nhanh, cầu nhiều, tu vi nguyên khí chưa thâm hậu đã hoàn toàn diễn hóa ra ưng xà, nhìn có vẻ uy mãnh nhưng uy lực thực tế lại không cường đại như thế.
Mã Tam Bảo lại tuần tự theo các bước, tuy chưa hoàn toàn diễn hóa thanh giao nhưng uy lực lớn gấp mấy lần ưng xà của hắn.
Huống chi tu vi của Mã Tam Bảo cũng tinh thâm hơn hắn nhiều, bây giờ đã là vu sĩ bồi nguyên tứ phẩm, giữa hai người có chênh lệch rất lớn.
“Cẩu nô tài, ngươi còn chưa tránh ra? Hay là ngươi muốn tạo phản?”
Phương phu nhân lao ra từ trong đám người, hung tợn nói với Mã Tam Bảo: “Một tên nô tài không ngờ cũng dám ra tay với chủ tử, còn không mau quỳ xuống cúi đầu nhận sai?”
Sắc mặt Mã Tam Bảo trầm xuống, ánh mắt dừng lại trên người Phương phu nhân, như đang nhìn một người đàn bà ngang ngược, trong mắt hiện lên một đạo sát khí, hừ lạnh: “Muốn Mã mỗ dập đầu nhận sai, ngươi còn chưa đủ tư cách! Ta hai mươi bốn tuổi đã là tiên thiên võ đạo, trở thành vu sĩ được phủ chủ coi trọng, cho phép Mã mỗ thoát khỏi nô tịch! Phương phu nhân mở mồm là một tên nô tài, vậy đặt phủ chủ ở chỗ nào?”
“Tiện nô…”
Phương phu nhân còn muốn mắng tiếp, Diệp Tư manh đã giữ chặt tay nàng, xoay người đi, cười lạnh: “Không cần nói lời vô nghĩa với hắn, tên tiểu súc sinh Diệp Húc này giết Kiên nhi, phạm vào gia pháp, việc này tự nhiên có nội phủ xử trí! Mã Tam Bảo, ngươi cứ cẩn thận!”
Hai người đi ra khỏi mã tràng, Phương phu nhân bỏ tay hắn ra, cả giận nói: “Diệp Tư Manh, ngươi dễ dàng buông tha cho hắn như vậy? Mối thù giết con, ngươi có báo hay không?”
“Thù giết con, đương nhiên phải báo!”
Sắc mặt Diệp Tư Manh âm lãnh, quay đầu nhìn mã tràng một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhưng tu vi Mã Tam Bảo cao hơn ta, hơn nữa phủ chủ cũng coi trọng hắn. Ở trong phủ, địa vị của ta không cao, lại thêm Mã Tam Bảo xen vào, ta căn bản không làm gì được Diệp Húc! Chi bằng, dùng sức bên ngoài tới giúp mới có thể giải quyết được tên tiểu súc sinh nay!”
Ánh mắt Phương phu nhân lóe ra, nàng nghĩ đến nhà đẻ của mình, một nhà vu hoang thế gia lánh đời ở Liễu Châu, Phương gia.
“Nghe nói tên súc sinh Diệp Húc đã giết Phương Đồng, con trai của tứ ca Chung Sơn, hận không thể lột da tên tiểu tử này, không bằng đi tìm hắn, thù mới hận cũ, để Chung Sơn ra tay loại bỏ tên súc sinh này!”
Diệp Tư Manh lại nghĩ đến nội phủ Diêp gia: “Ở Diệp phủ không chỉ có một mình ta muốn tên súc sinh này chết đi! Nhị ca Tư Mẫn là tổng quản nội phủ, phụ trách quản lý tất cả vụ việc trong nội phủ, quyền lực chỉ kém phủ chủ. Diệp Húc giết tên nô tài dưới tay hắn Diệp Ly, không khác nào tát hắn một phát, hơn nữa trong đám con cháu tôn thất nội phu, trừ Diệp Húc chỉ còn con hắn Diệp Phong có hi vọng trở thành ứng cử viên đảm nhiệm phủ chủ. Nhị ca ước gì có thể giết đi tên súc sinh này…”