Mặc dù Diệp Ly chết, nhưng đao cương của hắn vẫn còn, đây là một đao toàn lực của hắn trước khi chết, thậm chí càng nguy hiểm hơn lúc hắn còn sống.
Muốn triệt để loại bỏ một đao này, chỉ có cách làm cho uy lực của đao này hoàn toàn phát huy!
Tuy nhiên dựa vào tu vi hiện tại của Diệp Húc, căn bản không thể ngăn cản uy năng của một đao này, lực phòng ngự cường đại của tiên thiên thân thể cũng không được!
"Mã trường chủ, phải ra tay sao?"
Ở bên ngoài mã tràng, hai gã vu sĩ gắt gao nhìn thẳng vào đạo tiên thiên đao cương, một trong hai người mở miệng nói: “Nếu còn chưa ra tay, chỉ sợ Thất gia sẽ bị đánh chết!”
Ánh mắt Mã Tam Bảo thâm thúy, không nhìn về phía Diệp Húc mà nhìn về phía bên kia mã trường, hạ giọng nói: “Chờ một chút!”
Hai gã vu sĩ nhìn về phía ánh mắt của hắn, chỉ thấy một thanh niên áo bào trắng khoảng ba mươi tuổi đang đi bộ từng bước về hướng mã trường, trên đỉnh đầu thanh sắc nguyên khí bắt đầu khởi động, như một đóa mây xanh nho nhỏ, đằng đằng sát khí, không kìm nổi hô nhỏ: “Diệp Tư Manh!”
“Thất gia thật là liên tiếp bất lợi, vừa giết xong Diệp Ly, tiên thiên đao cương của hẳn còn chưa chắc đối phó được, không ngờ Diệp Tư Manh cũng xuất hiện rồi!”
“Diệp Tư Manh không ngu ngốc như Diệp Ly chỉ tu luyện đến tiên thiên, vu pháp của hắn lấy từ vu khố của Diệp phủ, là đại danh đỉnh đỉnh Ưng xà song kích, tề danh cùng với Thanh giao cửu kích!”
“Tuy thực lực của hắn chỉ là bồi nguyên nhị phẩm, nhưng khi sử dụng Ưng xà song kích, thực lực không chút nào thua kém bồi nguyên tam phẩm, thậm chí tứ phẩm, đánh chết cường giả võ đạo như Diệp Ly rất dễ dàng!”
Hai gã vu sĩ nhìn nhau, có ý lui bước, thấp giọng nói: “Hơn nữa hắn là người của nội phủ, nếu hắn ra tay với Thất gia, chỉ sợ vu sĩ ngoại môn chúng ta không tiện ngăn trở…”
Hai người bọn họ đều xuất thân từ gia nô, là vu sĩ thuộc ngoại môn Diệp phủ, tuy đã thoát khỏi nô tịch nhưng thân phận địa vị còn lâu mới bằng vu sĩ của nội phủ.
Mã Tam Bảo cười lạnh một tiếng: “Nơi này là mã trường, cho dù phủ chủ tự mình đến cũng phải tuân theo quy củ của Mã mỗ ta!”