Diệp Ly trong lòng vừa sợ vừa giận, trước đây hắn từng giao thủ với Diệp Húc, lần nào cũng là Diệp Húc bị hắn đuổi giết, vội vàng chạy thoát thân.
Lúc ấy Diệp Húc căn bản không dám cùng hắn chính diện giao phong, cái gọi là giao thủ chỉ là làm tán đi lực lượng của hắn, không tới mức bị hắn đánh chết mà thôi!
Mà lúc này, Diệp Húc lại dám đánh tới trước mặt hắn, muốn chính diện giao phong với hắn, lấy cứng chọi cứng, loại này chính là một loại miệt thị chính mình!
Không chỉ như thế, không ngờ hắn còn sử dụng tuyệt kỹ thành danh của mình là Càn Khôn Thủ, quả là không để hắn vào trong mắt, miệt thị tới cực điểm!
Nhưng khiến hắn cảm thấy càng thêm khuất nhục chính là, đối mặt với nắm tay thật lớn của Diệp Húc đang bay tới, hắn cảm giác được một cỗ khí tức tử vong. Hắn dám khẳng định, nếu bị nắm tay này đập trúng đầu, cho dù mình tu thành võ đạo cảnh giới cao nhất, tiên thiên bá thể, khí lực vô cùng dũng mãnh, chỉ sợ cũng không thể chịu đựng được mà một quyền đập vỡ đầu.
Cho dù trong lòng hắn vô cùng tức giận, nhưng càng thêm khuất nhục hơn nữa chính là hắn không dám dùng Càn khôn Thủ để cứng rắn chống lại Càn Khôn Thủ của Diệp Húc.
Diệp Húc đã đem loại võ học Càn Khôn Thủ này phát huy tới cực hạn, uy lực cũng phát huy tới cực hạn, cho dù là từ tay hắn đánh ra, cũng không thể ngăn được chiêu này!
Hắn không thể không thừa nhận, cảm giác này khiến hắn vô cùng khuất nhục!
“Bão Sơn Quyền!”
Diệp Ly khí thế đột nhiên biến đổi, thân hình đứng thẳng tắp, tóc trắng xóa, đồ sộ bất động, làm cho người ta có cảm giác như một dãy núi lồng lộng, lòng bàn tay vừa lật, đón nhận nắm tay của Diệp Húc!
Một tiếng ầm ầm phát ra, mặt đất di chuyển do bị lực lượng phản chấn của hai người khi giao thủ với nhau. Mặt đất rách ra một vết thật sâu, giống như vết thương lớn vậy.
Một mã trường quản sự lộ ra vẻ kinh ngạc nói rằng: “Đây là Bão Sơn Quyền, nghe nói là quyền pháp phòng ngự mạnh mẽ nhất của Diệp phủ chúng ta. Nó giống như ôm ấp núi lớn, lù lù bất động! Tuy nhiên loại quyền pháp này chỉ chú trọng phòng ngự, phản kích cực yếu, được xưng là lấy yếu thắng mạnh. Diệp Ly tổng quản làm sao lại đánh ra loại quyền pháp bảo thủ này?”
“Đó là bởi vì nếu dùng loại quyền pháp khác, hắn không có nắm chắc tiếp được Càn Khôn Thủ của Thất gia!”
Người quản sự lớn tuổi trong mắt tinh quang chợt lóe, không chút nháy mắt nhìn thẳng vào nắm tay của Diệp Húc, tán thưởng không ngừng: “Một quyền này của thất gia, đã đem áo nghĩa của Càn Khôn Thủ lĩnh ngộ tới cực điểm, cho dù là trường chủ ra tay cũng không cao minh bằng!”
Mấy người khác đều gật đầu đồng ý, thực lực của vu sĩ tất nhiên là vô cùng hùng mạnh. Nếu như sử dụng võ học thế tục, tất nhiên có thể phát huy uy lực võ học tới mức cực hạn, nhưng đối với lĩnh ngộ võ đạo còn phải xem tư chất của người.