Phương phu nhân nhìn thấy Diệp Húc đi tới gần, trong mắt hắn lộ ra vẻ khủng bố và kích động, trong lòng nàng không khỏi âm thầm hối hận.
Nàng nghe Diệp Ly nói, Diệp Húc ở mã trường còn lưu lại một thị nữa, thị nữ này chính là tâm can bảo bối của Diệp Húc “khi còn sống”. Nàng lập tức hùng hùng hổ hổ mang theo mấy gia nô đi tới, tính toán muốn hung hăng giáo huấn Tô Kiều Kiều một chút, đem nàng bán vào kỹ viện, giải mối hận trong lòng nàng.
Chuyện này, nàng cũng không nói cho trượng phu Diệp Tư Manh.
Khiến nàng không ngờ chính là, Diệp Húc không ngờ còn sống, không ngờ còn mạnh mẽ bá đạo như vậy. Hắn chẳng những giết mười mấy gia nô, thậm chí ngay cả nàng đều muốn giết!
“Thật đáng giận! nam nhân nhà ta không có ở trong này, nếu có hắn, một đầu ngón tay đều có thể giết chết tiểu tử này!”
Diệp Tư Mãnh tư chất cũng coi như xuất chúng, hai mươi chín tuổi bước vào võ đạo tiên thiên, thăng tiến tới vu sĩ chỉ có hai năm thời gian. Thực lực của hắn trong đám vu sĩ Diệp gia cũng không tính là cao minh. Nhưng ở trong lòng Phương phu nhân, chỉ cần Diệp Tư Manh ra tay, Diệp Húc liền chỉ có một đường chết!
Diệp Ly đột nhiên chắn trước mặt nàng, nhìn về phía Diệp Húc, trong mắt sát khí chớp động: “Thất gia, ngươi đã phát điên rồi, giết những gia nô này thì thôi, không ngờ cả Phương phu nhân cũng muốn giết!”
Phương phu nhân nhẹ nhàng thở ra, dũng khí lại cường tráng lên, lạnh lùng nói: “Diệp Ly, nói nhiều như vậy làm gì? Lập tức giết hắn cho ta!”
Có Phương phu nhân làm chỗ dựa, Diệp Ly lập tức không còn cố kỵ, một đạo tiên thiên cương khí dài hơn trượng chậm rãi hình thành trước người hắn, cương khí như đao, trắng dày đặc, chói lọi, giống như chân cương được làm bằng sắt vậy!
Diệp Ly liên tiếp giết Diệp Húc không có kết quả, biết võ học bình thường đối với hắn là vô dụng. Muốn giết thiên tài hơn người này, chỉ có vận dụng đao cương!
Đao cương là cương khí của tiên thiên cao thủ đạt tới cảnh giới cương khí ngoại phóng thả ra mà ngưng tụ thành. Thậm chí so với bảo kiếm của thế tục còn cứng rắn sắc bén hơn nhiều!
Ngưng khí thành đao, không có gì không phá được, vô kiên bất tồi, đã có vài phần hình thức ban đầu của vu pháp!
“Thất gia, lão nô là phụng mệnh Phương phu nhân giết ngươi, ngươi chết thì đừng có trách ta!” Diệp Ly nhe răng cười độc ác.
Hô!
Đao cương rít gào chém xuống Diệp Húc, cây cỏ dưới mặt đất trong nháy mắt bị ép tới dính sát vào mặt đất, lập tức rít lên rồi bị đập nát toàn bộ. Đao cương chưa hạ xuống, kình phong đã làm cho mặt đất bị xé rách một vết dài chừng hai trượng, sâu vài mét trên mặt đất!