Trên bãi cỏ Diệp gia mã trường, Tô Kiều Kiều đã đình chỉ tu luyện, từ từ phun ra một ngụm trọc khí, nâng tay lau đi mồ hôi trên mái tóc.
Bởi vì tu luyện Huyền Minh chân khí, khí chất của nàng toát ra càng xuất trần. Tuy rằng mặc áo vải màu xanh, nhưng lại có một chút khí tức của khói lửa nhân gian, phiêu phiêu như tiên tử.
Huyền Minh Chân Khí là một loại tâm pháp thích hợp cho nữ nhân tu luyện, chí nhu như mặt nước, nhưng uy lực lại cực kỳ hùng mạnh, cũng không kém nhiều so với Thương Minh Luyện Thể Quyết, Hậu Thổ Bá Thể thần công!
“Không biết mã trường chủ có tìm được thiếu gia hay không…” nàng nhíu mày, hai mắt lộ ra vẻ lo lắng.
Mấy ngày nay nàng cần tu không ngừng nghỉ, nhưng hết thảy tâm tư lại để trên người Diệp Húc. Mấy ngày gần đây có tin đồn truyền tới, nói là Diệp Húc đã chết, tính mệnh mất bởi trong tay tinh quái.
Tô Kiều Kiều đúng là đang rất lo lắng, nàng có một loại cảm giác gần như mù quáng tín nhiệm với Diệp Húc. Nàng tin tưởng một ngày nào đó thiếu niên áo lam kia sẽ xuất hiện trước mặt mình, đem mình ôm vào trong lòng ngực.
Tuy nhiên thời gian ngày càng qua đi, lo lắng của nàng cũng ngày một tăng lên. Nàng đã vài lần từ trong ác mộng mà tỉnh giấc, thậm chí có suy nghĩ muốn một mình đi vào Bách Man Sơn.
Nhưng nàng biết rõ nếu mình đi tới Bách Man Sơn chỉ càng thêm loạn, vì giải quyết lo lắng, nàng chỉ có thể không ngừng tu luyện, tu luyện, lại tu luyện.
Nàng sợ mình hơi chút dừng lại, sẽ lại không tự chủ được mà suy nghĩ những chuyện kinh khủng.
Nàng điên cuồng tu luyện sức mạnh, thậm chí một ít mã nô cũng nghẹn họng nhìn trân trối, mặc cảm!
Tô Kiều Kiều thở dài một tiếng sâu kín, đang muốn tiếp tục tu luyện, đột nhiên sau lưng truyền tới tiếng vó ngựa. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Diệp Húc một thân quần áo lam, ngồi trên lưng ngựa gầy dơ xương, chậm rãi đi tới.
Nàng không khỏi ngây ngốc đứng nguyên một chỗ.
Diệp Húc ghìm cương Can Sài Giao, xoay người xuống ngựa, đánh giá Tô Kiều Kiều trên dưới, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Tô Kiều Kiều không ngờ đã tu luyện Huyền Minh chân khí tới cảnh giới tam trọng rồi. Khí chất như phong nhược thủy, xuất trần thoát tục.
Đây là do nàng khống chế Huyền Âm chân khí còn chưa hoàn mỹ, không thể khống chế được khí thế của mình, khiến huyền minh chân khí không tự giác được mà phát ra. Ngược lại làm cho nàng thêm một chút vẻ kiều mỵ đáng yêu, khiến cho người ta phải say mê!
Huyền Minh chân khí tam trọng cũng không phải là cảnh giới cao thâm gì cả. Trong Diệp gia gia nô cũng không được sắp xếp vào thứ tự. Nhưng chân chính làm cho Diệp Húc kinh ngạc chính là nàng tu luyện mới chỉ nửa tháng mà thôi.
Nửa tháng, có thể tu luyện Huyền Minh chân khí tới tam trọng cảnh giới, thậm chí ngay cả Diệp Húc được mọi người công nhận là võ học kỳ tài cũng không thể tin nổi.