Diệp Húc khẽ mỉm cười, lúc này hắn nhìn như vô cùng nguy hiểm, ngược lại là an toàn nhất.
Nếu lúc này mình rời khỏi, những người này tuyệt đối không ngăn trở nhưng khẳng định sẽ âm thầm phái người đuổi giết. Bởi vậy ngược lại đứng ở chỗ này là cử động sáng suốt nhất.
Qua thật lâu sau, Chu Phương hai nhà vẫn không ai ra tay, không khí trở nên càng ngày càng quỷ dị.
Đột nhiên xa xa truyền tới tiếng kêu cứu, thanh âm chậm rãi, quyến rũ động lòng người, làm cho người ta nghe xong không còn sát khí ở trong lòng. Tất cả không hiểu sao môi tự nhiên khô cong, trong lòng trở nên lửa nóng một mảnh.
Mọi người nhẹ nhàng thở ra, tạm thời buông sát ý với Diệp Húc, liếc nhau, trong mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Chu Thế Văn nghiêng đầu nghi hoặc nói: “Nghe thanh âm này, tất nhiên là tuyệt sắc nữ tử, không biết là cô nương nhà ai gặp nạn?”
“Khẳng định không phải là người Chu gia các ngươi” Phương Thần mở quạt xếp, mỉm cười nói.
Chu Bân liếc mắt nhìn Diệp Húc một cái, áp chế sát khí trong lòng, quả quyết nói: “Mặc kệ là nữ nhân nhà ai, trong Hắc Hộc Lĩnh này mà gặp nạn thì nguy trong sớm tối. Trước cứu người quan trọng hơn! Diệp thất gia, các hạ cũng đi theo xem thế nào.”
Mọi người xoay người lên ngựa đi theo hướng thanh âm.
Diệp Húc không có vật cưỡi, chỉ phải đi bộ, Diệp Ly đỡ Diệp Bân, đồng thời cưỡi một con ngựa, không nhanh không chậm đi theo phía sau hắn, hiển nhiên chưa hết hi vọng.
Chỉ cần hắn tách khỏi nhân mã hai nhà Phương Chu, Diệp Ly lập tức động thủ.
Nhưng tiếp tục đi theo hai nhà Phương Chu cũng không phải là biện pháp tốt, Diệp Húc trong lòng âm thầm lo lắng.
-Cứu mạng! ~ thanh âm câu hồn đoạt phách lại truyền tới.
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong loạn thạch có một thiếu nữ áo vàng ngồi đó, dáng người yểu điệu, động lòng người vô cùng, thanh âm kêu cứu tha thiết.
Chỉ nhìn tấm lưng đã khiến cho mọi người tim đập thình thịch.
Chu Thế Văn cười ha hả nói: “Bóng dáng đẹp, nói không chừng khuôn mặt lại xấu hù chết người.”
Hắn mặc dù nói thế, nhưng ngay cả chính hắn cũng không tin, thiếu nữ có được vóc dáng tuyệt vời động lòng người vừa vậy sao lại có gương mặt đáng ghê tởm được. Những người khác tự nhiên càng không tin.
Trong đan điền, bạch ngọc lâu đột nhiên xao động bất an, chấn động không ngừng. Diệp Húc trong lòng đột nhiên cả kinh, nhìn về phía thiếu nữ áo vàng, trong mắt tràn đầy cảnh giác.
Bạch ngọc lâu từ trước tới giờ chỉ xao động dưới hai tình huồng. Thứ nhất là gặp phải bảo vật nó muốn thôn phệ. Thứ hai là lúc Diệp Húc gặp phải nguy hiểm, hơn nữa là loại nguy hiểm có uy hiếp trí mạng.
Hắn lặng yên lùi về phía sau, tạo thành khoảng cách với mọi người.
Nơi này là Hắc Hộc Lĩnh, đột nhiên toát ra một thiếu nữ tuổi thanh xuân cầu cứu, khiến cho hắn không khỏi hoài nghi lai lịch thiếu nữ.