Diệp Bân thấy ba người không thèm nhìn ngó tới hắn, trong lòng lửa giận hừng hực, nhảy khỏi tọa kỵ, tay cong hình ưng trảo, hướng tới cổ Diệp Húc mà chụp, sát khí lành lạnh.
Phân Kim Liệt Hầu Thủ!
Phân Kim Liệt Hầu Thủ của hắn khác xa với của Diệp Tân thi triển, đã tu luyện tới cảnh giới thiết kim đoạn ngọc cao nhất rồi. Năm ngón tay rực rỡ một mảnh, giống như được tạo ra bằng vàng vậy.
Diệp Bân tự tin một chiêu này của mình có thể xé rác yết hầu của Diệp Húc, hoàn toàn xử lý mối họa tâm phúc này!
“Mã nô chết tiệt, không ngờ câu kết với Chu Phương hai nhà, mưu sát Diệp Kiên, đối phó với đệ tử Diệp gia, tội không thể tha! Hiện tại ta đại biểu cho Diệp gia, diệt trừ phản đồ ăn cây táo rào cây sung như ngươi!”
Tâm cơ hắn thâm trầm, trước khi ra tay còn chụp mũ Diệp Húc một cái tội câu kết với kẻ thù bên ngoài mưu sát đệ tử Diệp gia, nếu Diệp Húc chết thì đó là tội đương nhiên!
“Đại biểu cho Diệp gia? Ngươi có tư cách này hay sao?”
Diệp Húc nhướng mày lên, không thèm dùng loại võ học cao thâm Đại Thiên Diệp Thủ, đồng thời cũng sử dụng Phân Kim Liệt Hầu Thủ, năm ngón tay giống vàng tím đúc thành, so với Diệp Bân còn tốt hơn nhiều!
Hai người đồng thời sử dụng Phân Kim Liệt Hầu Thủ, vừa chạm vào nhau không ngờ năm ngón tay của Diệp Bân bị bẻ gãy răng rắc!
“Khụ…khụ!”
Diệp Bân hai tay nắm chặt lấy cánh tay phải đang kẹp chặt lên cổ mình của Diệp Húc. Sắc mặt hắn đỏ lên, ánh mắt tròn xoe, lộ ra vẻ hoảng sợ, hai chân đạp đạp.
Hắn bị Diệp Húc kẹp chặt yết hầu, Thương Minh chân khí phong kín đan điền và tất cả kinh mạch của hắn, khiến cho một thân bản lĩnh của hắn không thể nào thi triển ra được. Chỉ cần ngón tay Diệp Húc thoáng dùng sức, liền có thể bóp nát xương cổ hắn.
Một chiêu, chỉ một chiêu, Diệp Bân đã thua trong tay Diệp Húc, sống chết do đối phương quyết định.
Phương Thần cùng Chu Thế Văn ánh mắt sáng lên, gần như đồng thời bước tới trước nửa bước. Một cỗ chiến ý mãnh liệt từ trong cơ thể hai người bốc lên, thẳng tới Diệp Húc.
Hai người thiên kiêu chi tử này tuy rằng không coi Diệp Bân vào trong mắt, nhưng cũng biết rõ thực lực của hắn.
Diệp Bân là Diệp gia nhị công tử, đã luyện tm tới bát trọng đỉnh phong. Thực lực của hắn rất cao minh, cho dù là hai người bọn họ muốn đánh bại trong vòng một chiêu cũng rất khó khăn.
Không nghĩ tới Diệp Bân lại thua trong tay Diệp Húc chỉ một chiêu, hiện giờ giống như một con gà bị người nắm cổ, sống chết hoàn toàn nằm trong khống chế của Diệp Húc. Đây chẳng phải nói, lúc này võ đạo của Diệp Húc đã có thể so với một cường giả tiên thiên rồi sao, có tư cách giao thủ với bọn họ?