Toà ngọc lâu này chỉ cao ba tấc, vuông năm tấc, nhưng không gian bên trong lại lớn không thể tin nổi, cuồn cuộn không ngừng thu lấy sương mù.
Diệp Húc vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy tận mắt bộ dạng thật sự của bạch ngọc lâu. Chỉ thấy toàn bộ bạch ngọc lâu này màu tuyết trắng, không biết được đúc bằng tài liệu gì, xen vào chân thật cùng hư ảo. Từng đạo ánh sáng rất mờ theo mái ngọc mà buông xuống, chậm rãi chuyển động quay chung quanh ngọc lâu.
Bốn mái hiên của ngọc lâu lộ ra bốn đầu tiểu long, trong miệng ngậm ngọc châu, cái đuôi ôm lấy góc mái hiên, thân hình giống như đang vòng qua góc mái hiên mà chuyển động vậy!
Diệp Húc nhìn chăm chú, thấy bốn đầu tiểu long kia vẫn không hề nhúc nhích, không khỏi hoài nghi có phải vừa rồi mình nhìn thấy ảo giác hay không.
Tòa ngọc lâu này chỉ có một tầng, còn chưa có thể gọi là lầu được, chỉ có thể gọi là thính xá.
Lâu và tháp khác nhau ở chỗ, lâu có sở hữu bốn góc mái hiên, tháp lại có sáu góc mái hiên. Bởi vậy Diệp Húc mới dám khẳng định, tòa bạch ngọc lâu này chính là vật của ma đạo, nó khác với thiên đạo ban tặng ngọc lâu.
Thân lâu che kín bởi hoa văn cổ quái, như là văn tự, hoặc là đồ án, với nhãn lực của hắn cũng không thể nhìn thấy rõ.
Tốc độ hấp thu sương mù của Bạch Ngọc lâu cực nhanh, chỉ vài cái hô hấp là lấy hết sương mù trong hơn mười mẫu.
Rầm!
Đầm nước đột nhiên cuồn cuộn, sóng nước dâng lên cao vài thước, đầm nước giống như có một con cự thú bên dưới quấy đảo vậy, thanh thế là người ta phải sợ hãi!
Diệp Húc trong lòng căng thẳng, nhìn lại phía trong đầm nước, chỉ thấy đầm nước chợt lóe lên ánh sáng đỏ rực. Sóng nước tách ra, một con trăn lớn lân giáp màu đỏ rực đi ra, nó chiếm cứ mặt nước giống như một cái bàn ủi đỏ hồng, nóng làm cho nước hồ lần nữa hiện lên sương trắng!
Xích lân cự mãng này có một khuôn mặt người xinh đẹp mềm mại, giống như một thiếu nữ mười bốn mười năm tuổi, quỷ dị vô cùng. Mái tóc đen dài của nó buông xuống đầm nước, đôi mắt dựng thẳng gắt gao nhìn chằm chằm vào bạch ngọc lâu trong không trung. Đôi môi đỏ rực mở ra, phun ra một cái lưỡi rắn dài tới vài mét, dường như vô cùng phẫn nộ!
Mỹ nhân cự mãng này ước chừng dài khoảng bốn năm trượng, quanh thân toàn nhiệt khí, tản mát ra một cỗ khí tức kinh khủng tới cực điểm, làm cho hắn có một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Loại khí tức này còn khủng bố gấp mấy chục lần thậm chí cả trăm lần so với Sơn Hỏa Tiêu.
“Xà yêu!”
Diệp Húc trong lòng khiếp sợ vạn phần, lông tóc dựng thẳng, con cự mãng này đã tu luyện ra yêu nguyên, có thể thổ nạp thiên địa linh khí, thậm chí đầu rắn cũng đã biến hóa, biến thành khuôn mặt của mỹ nhân, kiều mỵ động lòng người!