Diệp Húc ói ra một ngụm trọc khí, chân khí trong cơ thể kéo dài không dứt, không ngừng chữa trị tổn thương thân thể. Hắn cùng Sơn Hỏa Tiêu ác chiến một hồi, thật đúng là tạo thành tổn thương rất lớn cho thân thể. Trong chốc lát nhất thời thương thế không thể hồi phục lại như cũ.
Diệp Húc đi tới bên cạnh hai chiếc đại đồng cầu, thầm nghĩ: “Đáng tiếc, không thể giết được con Sơn Hỏa Tiêu kia…Yêu thú này gân gốt thật mạnh mẽ, trời sinh mình đồng da sắt, đao kiếm không thương, gần như tương đương với cao thủ cảnh giới tiên thiên rồi! Muốn giết chết được nó, trừ phi tu vi võ học đạt tới cảnh giới tiên thiên, hoặc là có bảo kiếm chém sắt như chém bùn!”
Tuy nhiên Diệp Húc cũng không không phải không có thu hoạch, đâu tiên tuvi của hắn đột phá, tiến vào cảnh giới thất trọng, tương đương với uy lực bát trọng của người khác!
Lần này sở dĩ có thể đột phá, là dựa vào áp lực mà Sơn Hỏa Tiêu gây cho hắn. Nếu không có trận ác chiến này, hắn đột phá thất trọng còn phải mất ít nhất là chục ngày nữa.
Thu hoạch lớn thứ hai chính là hai đại đồng cầu trước mắt này.
Hai đại đồng cầu này chịu đựng nhiều lần hắn tấn công, thủy chung không bị đánh nát, có thể thấy được phẩm chất của nó vượt xa bình thường!
“Nếu bán đi có thể đổi được mấy trăm lượng bạc, nhưng đáng tiếc quá nặng, không thể mang đi được…”
Diệp Húc trong lòng suy nghĩ, cầm xích sắt lên, chỉ thấy một cỗ hàn băng khí lạnh lẽo từ xích sắt truyền vào lòng bàn tay hắn. Nó khiến hắn không thể không rùng mình một cái, huyết dịch dường như đông lạnh không thể lưu chuyển được.
Diệp Húc nhịn xuống ý niệm bỏ qua xích sắt trong đầu, trong lòng vạn phần khiếp sợ nghĩ: “Hai cái xích sắt này là khoáng vật gì tạo ra? Sao lại lạnh như vậy? chẳng lẽ là…”
Hắn cẩn thận đánh giá, chỉ thấy hai xích sắt này dày đặc hàn khí, thậm chí còn đông cứng một phần cây cỏ trên mặt đất. Mặt đất lúc này đã bị phủ một tầng sương lạnh màu trắng.
“Chẳng lẽ là hàn thiết?”
Diệp Húc trong lòng nhảy loạn, hàn thiết là khoáng vật rèn vu bảo, tính chất còn ở phía trên của tinh thiết. Nó quý báu vô cùng, giá trị này hai đại đồng cầu không thể so sánh được!
Hàn thiết cái loại khoáng vật này, cho dù là mấy mỏ của tam đại thế gia đặt cùng một chỗ, hàng năm cũng không thể khai thác ra quá năm mươi cân!
Sơn Hỏa Tiêu kia không biết lấy được hơn hai trăm cân hàn thiết này từ đâu, tạo ra xích sắt, xuyên giữa hai đại đồng cầu, thật là tiện nghi cho hắn rồi.
Chỉ bằng giá trị của hai xích sắt này, còn trên cả yêu thú cửu giai.
Diệp Húc trong mắt tinh quang chợt lóe, thầm nhủ: “Đem hai thanh xích sắt này cống hiến cho gia tộc, tuyệt đối có thể đổi được một lần cơ hội tiến vào vu khố trọn lựa ra một môn vu pháp! Từ đó ta có thể đi vào trong xem một chút, xem trong kho có bản đầy đủ của Thương Minh Luyện Thể quyết hay không?”