Diệp Húc nhìn chằm chằm vào đồng cầu đang bay nhanh tới, tâm tư chuyển động. Hắn vốn tính toán cưỡi Cai Sài Giao đào tẩu. Nhưng lúc này lại cải biến chủ ý, tính muốn ác đấu với đầu Sơn Hỏa Tiêu này một hồi, đánh hạ yêu thú này dưới chưởng của mình!
Hắn cùng Chu Thế Văn cùng Phương Thần hai người đã đánh cuộc rồi. Tuy nhiên hai người kia đều là một chân bước vào cảnh giới tiên thiên võ đạo cao thủ, muốn thắng bọn họ nói còn dễ hơn làm.
Chỉ có giết con Sơn Hỏa Tiêu này mới có tiền vốn đánh cược với bọn họ.
Hai đồng cầu gào thét mà tới, Diệp Húc quyết định thật nhanh, ghìm cương ngựa quát: “Mau tránh!”
Sài Can Giao hai chân trước nhảy lên phát ra một tiếng hí mạnh mẽ. Nó có vẻ cực kỳ hưng phấn, bước mở vó ngựa, không lùi mà tiến tới, phóng nhanh về phía Sơn Hỏa Tiêu.
“Chết tiệt, ta bảo ngươi trốn, chứ không phải xung phong tới trước!”
Đại đồng cầu đã tới trước mặt rồi, Diệp Húc bất đắc dĩ, thả người nhảy dựng lên. Hai chân đạp vào đầu Can sài Giao. Hai tay hắn hóa thành trăm ngàn tử điệp, con trước ngã xuống con sau xông lên liên tục đánh lên chiếc đồng cầu lớn!
Đại Thiên Diệp Thủ, ngàn điệp cùng múa!
Những tiếng bạo vang không dứt bên tai, bên ngoài mặt của đồng cầu lập tức xuất hiện trăm ngàn chưởng ấn hình hồ điệp!
Diệp Húc chỉ cảm thấy lòng bàn tay run lên, trong lòng hoảng sợ.
Hiện giờ hắn đã tu luyện Thương Minh Luyện Thể quyết tới lục trọng đỉnh. Nhưng mà thực lực so với thất trọng đỉnh còn khủng bố hơn. Không ngờ có thể tiếp được một kích này của Sơn Hỏa Tiêu.
Đồng cầu xu thế hơi giảm, nhưng đại cầu đằng sau lại đánh tới, phát ra một tiếng nổ long trời nở đất. Tốc độ của đồng cầu lại nhanh hơn vài phần, hướng về phía Diệp Húc cùng Can Sài Gian áp tới!
Nếu bị hai đồng thau này đụng vào người, cho dù là Can Sài Giao có được giao long huyết mạch thì cũng bị đè nát thành thịt vụn!
Hô!
Can Sài Giao ra sức nhảy lên, dường như một con giao long vậy, nhảy qua lại giữa không trung.
Diệp Húc nhìn đại cầu rít gào vọt qua dưới chân, làm cho một gốc cây cổ thụ che trời mấy trăm năm tuổi bị đánh trúng gãy làm hai đoạn!
Cổ thụ kêu lên mấy tiếng ngã xuống đất, nhấc lên một tảng bụi thật lớn.
Can Sài Giao nhảy ra khoảng bốn trượng xa, rốt cuộc cũng rơi xuống mặt đất, tới phía sau lưng của Sơn Hỏa Tiêu. Con ngựa này lập tức xoay người lại, hí lên mấy tiếng thật lớn, phóng tới Sơn Hỏa Tiêu.
“Con ngựa này phát điên cái gì vậy?”
Diệp Húc bất đắc dĩ, đành phải xốc lại tinh thần, gắt gao nhìn thẳng vào Sơn Hỏa Tiêu.
Chỉ thấy Sơn Hỏa Tiêu hí rống một tiếng, dùng sức run lên, xích sắt màu đen giống như linh xà mà chuyển động. Hai quả đồng thau kêu vù vù mà nhảy lên khỏi mặt đất, ngang nhiên đánh thẳng tới Diệp Húc!
“Sơn Hỏa Tiêu tuy rằng hung mãnh, nhưng hai đồng cầu này thật sự quá nặng, cho nên tốc độ công kích của nó cũng không nhanh!”
Diệp Húc nhìn chằm chằm vào đại đồng cầu đang bay tới mình, tâm tư chuyển động, lập tức nhảy lên. Mũi chân điểm một chút, lập tức đứng ở phía trên của đại đồng cầu, thân hình trầm xuống.