Dưới chân Bách Man Sơn, Diệp Ly cùng Quách Hòe hai người đứng chung một chỗ, lạnh lùng nhìn hơn mười vị đệ tử Diệp gia trước mặt.
Quách Hòe trầm giọng nói: “Lần lễ săn thú này trong mười ngày, ngày đầu tiên ta và Diệp Ly tổng quản hai người mang một đôi, quen thuộc phụ cận địa lý, chín ngày còn lại các ngươi hành động tự do. Sau mười ngày, bất kể có thu hoạch hay không, đều phải tu hợp lại đây! Hiện giờ, ta đọc tới tên ai, người đó đứng bên ta, không có đọc tới tên, đứng ở bên Diệp Ly tổng quản!”
Bách Man Sơn nguy hiểm trùng trùng, lần đầu vào núi nếu một mình đi lại, khẳng định hữu tử vô sinh.
Quách Hòe, Diệp Ly đám người mang đội, cũng là muốn đám đệ tử tôn thất Diệp gia quen thuộc chung quanh nơi này. Nhưng về phương diện khắc cũng là huấn luyện bọn họ ý thức chiến đấu, tránh cho thương vong.
Quách Hòe đọc tên xong, Diệp Húc phát hiện ra mình bị phân phối tới đội ngũ Diệp Ly, trong lòng không khỏi hơi trầm xuống.
Đồng thời bị phân phối tới đội ngũ Diệp Ly, còn có Diệp Bân, Diệp Phong đám người.
Mấy người liếc nhau, lộ ra nụ cười.
Diệp Phong tiến tới một bước, chắp tay nói: “Diệp Ly, cha ta bảo ta vấn an ngươi.”
Diệp Ly lộ ra vẻ cảm động, vội vàng cười nói: “Thiếu gia nói quá lời, lão nô làm sao dám làm phiền lão gia vấn an?”
Phụ thân Diệp Phong là Diệp Tư Mẫn, chính là tổng quản nội phủ, một trong ba người cầm quyền lớn nhất Diệp phủ. Diệp Ly là nô bộc của Diệp Tư Mẫn, Diệp Tư Mẫn đề bạt hắn, khiến cho hắn đảm nhiệm ngoại môn tổng quản.
Diệp Phong liếc mắt nhìn Diệp Húc nhỏ giọng nói: “Diệp Ly ngươi có biện pháp nào tiêu diệt tên phế vật kia không?”
Diệp Ly trong lòng vừa động, nhỏ giọng cười nói: “Thiếu gia yên tâm, Diệp Thiếu Bảo phế vật này, lão nô giết chết hắn giống như giết một con cẩu vậy! Đợi thiếu gia xem thủ đoạn của lão nô, khiến cho hắn muốn chết không được, muốn sống cũng không xong!”
Đám người Diệp Phong trong lòng đại định, hung tợn nhìn về phía Diệp Húc, dường như nhìn một người chết vậy, mắt lộ ra sát khi không chút kiêng nể.
Diệp Húc nhìn thấy ánh mắt của tất cả mấy người, trong lòng chua xót: “Những người này là huynh đệ của ta sao?”
Miệng hắn lộ ra nụ cười khổ, lập tức tâm tình kiên cường, sát khí trong lòng đại động: “Nếu các ngươi muốn đẩy ta vào chỗ chết, vậy đừng trách ta vô tình, trước giết các ngươi rồi nói sau!”
Bên trong đệ tử Diệp gia, duy nhất cho hắn cảm thấy thân tình chỉ có một mình đại ca Diệp Tần.
Diệp Húc tuổi còn nhỏ, cơ khổ bần hàn khốn khổ vô cùng. Trong Diệp phủ không có ai coi trọng hắn, chỉ có Diệp Tần đối với hắn đặc biệt yêu thương cùng chiếu cố.