Hai con ngựa vừa mới lao ra được khoảng trăm trượng, đột nhiên một cỗ kình phong rít gào xẹt qua. Hai người chỉ thấy một đạo ô quang thẳng tắp nhằm về phía cửa thành. Tốc độ của Sài Can Giao nhanh kinh khủng, không ngờ ngay cả Diệp Húc ở trên mình nó cũng không thể nhìn thấy dáng.
“Thật sự là loài cầm thú ăn thị bò à!”
Chu Thế Văn cảm thán một câu, vội vàng thúc ngựa lao ra khỏi cửa thành. Nhưng lúc lao ra đã thấy Sài Can Giao mất tăm mất tích rồi.
Nơi con ngựa kia chạy qua, trên mặt đất hiện lên những hố to, cách xa nhau chừng hai trượng một. Rõ ràng đây là nơi vó ngựa Sài Can Giao hạ xuống, lực lượng kinh người, thế cho nên bùn đất nổ tung!
“…Nó rốt cuộc là ngựa hay là rồng?”
Chu Thế Văn căm hận mắng một câu, vỗ vỗ đầu Hỏa Thán Câu của hắn lẩm bẩm nói: “Ngựa không ăn cỏ chỉ ăn thịt chính xác lực lượng rất mạnh! Tối nay lão tử cho ngươi ăn mấy trăm cân thịt bò, tranh thủ đuổi theo con ngựa kia!”
Hỏa Thán Câu vốn rất có nhân tính, nghe thấy vậy đột nhiên dừng lại, suýt nữa thì đá văng hắn ra ngoài, bất mãn phì phò mấy tiếng trong mũi.
“Con ngựa chết tiệt, con ngựa thối tha, còn không mau đi?” Chu Thế Văn gầm lên liên tục, con Hỏa Thán Câu bướng bỉnh không thèm di chuyển một chút nào.
Phương Thần cười ha ha, chạy vượt qua người hắn quay đầu lại nói: “Chu huynh, xem ra ngươi phải về cuối rồi.”
Chu Thế Văn giận tím mặt, đột nhiên thả người xuống ngựa, cúi người đi xuống dưới bụng ngựa. Hai tay hắn dùng sức nhấc con Hỏa Thán Câu khẻ mạnh cứng rắn lên trên vai, chạy nhanh đuổi theo Phương Thần ầm ầm mắng: “…Trước ta cưỡi ngươi, giờ tới lượt ngươi cưỡi ta!”
Hỏa Thán Câu nặng gần ngàn cân, nhưng không ngờ trên tay Chu Thế Văn mà hắn vẫn bước đi như không có gì. Bước chân hắn cực nhanh, giống như một thớt ngựa khỏe vậy, làm cho người ta không thể không bội phục hắn sức lực kinh người!
Diệp Húc ngồi trên lưng Sài Can Giao, kình phong đánh vào mặt, đánh tới mức hắn cảm thấy đau nhức làm cho hắn không thể không cúi rạp người trên lưng ngựa. Hắn chỉ thấy cảnh vật nhoáng qua hai bên, lấy nhãn lực của hắn cũng không thể nhìn thấy rõ, trong lòng vừa mừng vừa sợ: “Đúng là không nên trông mặt bắt hình dong, mã cũng không thể nhìn vào tướng mạo được! Thớt Sài Can Giao giống như con ngựa gầy yếu này, khẳng định là hỗn huyết của giao long với ngựa rồi! Mã Tam Bảo trường chủ không hổ là người nuôi ngựa. Buồn cười là đệ tử Diệp gia không ai có thể nhìn ra được chỗ kỳ dị của Sài Can Giao này, đều cho nó là ngựa tồi, không ai nguyện ý cưỡi đi!”