Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Ưng Bác Không quả không hổ danh một trong thiên hạ bát đại tông sư đương thời, vẫn trấn tĩnh như cũ, cả người đồ sộ vững như bàn thạch, nhưng không thể che đậy được thần tình trên mặt, mặc dù đã cố kiềm chế nhưng vẫn kích động đỏ bừng. Ánh mắt chớp chớp, một tay nâng chén rượu lên, chậm rãi đưa tới trước miệng, sau một hồi do dự, ngửa đầu ra sau, một hơi uống cạn!
Một cỗ cảm giác chí thanh chí thuần(vô cùng tinh khiết) dọc theo yết hầu đi xuống phía dưới, Ưng Bác Không âm thầm vận Huyền khí, rất minh bạch, rất xúc động, cảm thụ được hoàn toàn hảo tửu đi tới đâu là biết tới đó. Sau đó hắn vô cùng kinh ngạc phát hiện ra rằng, tuy nuốt rượu xuống rồi nhưng phảng phất trong miệng như vẫn còn rượu, hắn lại nuốt chay thêm một lần, nhưng bỗng nhiên phát hiện cảm giác đó vẫn không hết, vì vậy lại nuốt một lần.... Đối với Trung Hoa mỹ tửu, dân gian từng lưu truyền một câu" Hảo tửu nuốt ba lần, trong miệng vẫn còn thấy thơm"!
Trong khi Ưng Bác Không vẫn đang mơ màng hưởng thụ cảm giác tuyệt vời thì đột nhiên trong người xuất hiện một cỗ liệt hỏa hừng hực tới cực điểm bắt đầu thiêu đốt, chỉ trong nháy mắt truyền đi khắp tứ chi bách cốt; kinh mạch, huyết quản toàn thân trong khoảnh khắc đó cũng như bị thiêu đốt hoàn toàn!
Trong chốc lát, Ưng Bác Không cảm thấy huyết mạch toàn thân sôi sục, tóc tai cũng muốn dựng đứng hết lên, may là hắn cố gắng vận khởi huyền công kìm chế hơi rượu công phạt mới không bị mất mặt với mấy người ở đây. Nhưng cỗ liệt hỏa trong người kia vẫn như trước, không ngừng di chuyển, tả xung hữu đột, thiêu đốt toàn thân!
Nếu mà có đối thủ tại nơi này chắc chắn có oánh nhau. Vào giờ khắc này, Ưng Bác Không thậm chí có cảm giác với tu vi bản thân hoàn toàn có thể khiêu chiến với thiên hạ bát đại chí tôn, đệ nhất nhân - Vân Biệt Trần!
"Hảo tửu! Đây mới chính là thiên hạ đệ nhất hảo tửu a!" Cố gắng kiểm soát bản thân hét lớn một tiếng kích động, Ưng Bác Không vẫn gắng gượng cầm cự nên cuối cùng mới hét ra được một câu như vậy. Thực ra, tự sâu tận trong lòng hắn muốn rống lên một tiếng cho bớt thống khổ. Mặc dù âm thanh tuy nhỏ nhưng trạng thái kích động của hắn bây giờ thì ai cũng có thể hiểu được.
"Như thế này mới gọi là uống rượu!"
Vương gia uống một chén vào bụng, đột nhiên kinh ngạc tới ngây ngốc cả người, một lát sau mới như từ trong mộng tỉnh lại, cả người xoay một cái, mới xiêu vẹo ngồi xuống. Sau một hồi lâu mới cúi đầu nhìn chén rượu sạch trơn trong tay, nước mắt lặng lẽ rơi: "Hôm nay mới biết được rằng, những năm đã qua ta sống thật uổng phí...!"
Rồi đột nhiên nhảy dựng lên, bộ dạng thật mạnh mẽ nhảy ra ngoài, cánh tay không ngừng múa may, lập cập nhưng hữu lực, dường như hắn muốn nói cái gì đó nhưng lại nói không ra lời, sau một hồi nhảy nhót, hắn mới trở lại trước bàn ngồi xuống, gõ nhẹ lên bàn ngâm nga một tiếng: "Hảo tửu a a a..."
Tống Thương không thể đè nén tâm tình của mình run rẩy đứng lên, trong tay của hắn vẫn như cũ cầm chặt chén rượu, rượu trong chén vẫn còn nguyên chưa uống; nhưng thấy biểu hiện của Vương gia cùng Ưng Bác Không, chẳng cần nhiều lời làm gì, hắn biết, mình đã thua.
Thua nhưng không có chút gì băn khoăn, lo lắng gì cả!
Nhưng hiện tại, nhất là vào giờ khắc này, hắn cảm thấy vô cùng phấn chấn không gì sánh được, thua nhưng phấn khởi, thua nhưng vô cùng cao hứng! Thua nhưng là thua do rượu của mình không bằng của người - tuyệt thế mỹ tửu, cho nên thua nhưng không hối hận, thua tâm phục khẩu phục! Hơn nữa, bản thân cũng muốn thưởng thức hương vị của loại tuyệt thế mĩ tửu này ngay tức khắc!