Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Tống Thương thích nhất là uống rượu, cả đời lão đã uống với không biết bao nhiêu người có cùng sở thích như mình rồi. Cho nên lão vô cùng tự tin vào sự "thiên chuy bách luyện" của bản thân! Hiện tại nếu có hàng trăm người tại đây, hay như hàng vạn con mắt cùng lúc nhìn vào lão thì lão vẫn rất bình tĩnh, tự nhiên.
Bởi vì đối với bản thân mình, hắn tuyệt đối tin tưởng! Rượu của hắn làm ra chất lượng đủ để "độc bộ"(đứng đầu) thiên hạ! Hắn tin chắc không có bất kì kẻ nào có thể thắng được hắn trong lĩnh vực này!
Thế nhưng vào lúc này, Tống Thương đột nhiên phát hiện mình đang khẩn trương, nhưng lại có phần mơ hồ không hiểu tại sao, trong lòng cảm thấy thấp thỏm, bất an bội phần. Không ngờ tên thanh niên có dung mạo khá bình thường, thậm chí còn hơi có chút lấc cấc đang đứng trước mắt kia, lại có thể gây cho mình một loại áp lực vô hình! Liếc mắt nhìn sang hai vò rượu nhỏ bên cạnh một chút, nhìn chúng cũng bình thường mà, lẽ nào, ở trong thật sự có loại rượu tuyệt hảo như lời tiểu tử kia nói?
Có lẽ đây là lần uống rượu có quy mô nhỏ nhất, tuy nhiên cách thức lại chưa từng thấy qua từ trước tới giờ!
Tuy rằng toàn bộ cũng chỉ có hai người phẩm rượu, nhưng trong hai người đó, một người là thân đệ đệ của Hoàng đế Thiên Hương đế quốc, danh phù kỳ thực, dưới một người trên muôn người! Mà một vị khác, cũng là một trong vài tông sư danh vang thiên hạ của toàn bộ Huyền Huyền đại lục này!
Thậm chí đến như khán giả duy nhất có mặt tại đây, cũng là một vị Vương phủ thế tử!
Về phần đánh cuộc lần này lại càng hiếm thấy, trước nay cũng chưa từng có. Trong lần đánh cuộc này, Tống Thương không chỉ dùng thanh danh bản thân, mà còn mang cả tự do trong nửa phần đời còn lại của mình ra đặt cược!
"Nếu thất bại, ta tình nguyện bái hắn làm thầy!"
Những lời này, chính là được một vị Vương gia, một vị Thần huyền cường giả làm chứng! Nếu là người bình thường, ai lại nghĩ "kính quân một chén rượu, Tống Quân một thân thương" Tống Thương, một Thiên huyền cao thủ can tâm tình nguyện bái một tên thiếu niên làm thầy?
Đây là chuyện cười đến mức nào? Cái chuyện khinh nhờn tôn nghiêm của một vị Thiên huyền cường giả đúng là chuyện lớn! Chỉ sợ còn chưa khịp nói ra khỏi mồm, đã bị đánh cho tan nát rồi.
Nhưng đối mặt hai vị này, ai dám nói không được? Dù cho bây giờ là đế vương của các đế quốc trên đại lục có mặt ở chỗ này, cũng phải cấp cho bọn họ chút mặt mũi! Có thể không cấp cho Vương gia không sao, nhưng đối với Thảo Nguyên Thần Ưng - Ưng Bác. Có ai dám không nể mặt đây?
Kể cả Chí Tôn Thần Huyền bài danh đệ nhất là Vân Biệt Trần đi nữa, sẽ vẫn phải suy nghĩ một chút coi, đắc tội với một người như Ưng Bác Không có đáng giá hay không rồi mới tính!
Cho nên ban đầu đơn thuần là một lần đánh cuộc nhỏ, nhưng với Tống Thương mà nói, trong lúc vô ý đã giống như đụng đầu vào đá rồi!
Hiện tại đã thành thế cưỡi trên lưng hổ, cho nên phải theo tới cùng!"Hảo tửu!"
Vương gia nhẹ nhàng bưng chén rượu lên, đầu tiên là cẩn trọng nhấp một ngụm, tùy ý để rượu tan dần, mặc cho rượu lan tràn khắp mọi nơi trong miệng để có thể cảm nhận rõ ràng hương vị của nó, đợi tới lúc hương rượu hoàn toàn chứa đầy trong miệng mới nhẹ nhàng nuốt một ngụm.
Từ từ nhắm mắt lại, cẩn thận tận hưởng dư vị tuyệt của loại rượu ngon cực phẩm này!
"Không sai! Không những hương rượu mê người, vị rượu lại càng tinh thuần hơn, thậm chí còn làm cho người ta có cảm giác ngà ngà say, lão phu trong đời cũng đã thưởng thức qua không biết bao nhiêu loại rượu ngon, nhưng chưa có loại nào có thể sánh với rượu này, quả nhiên là cực phẩm!" Ưng Bác Không uống một hơi cạn sạch. Trong đôi mắt ưng thoáng lên thần sắc kinh ngạc.