Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Vương gia và Tống lão tam ở một bên trong lòng đều mắng thầm: "Chuyện vừa rồi đem hỏi cả cái đại lục này ai mà chẳng biết, lại còn có thể thành "vài phần kiến thức"! Cái này mà cũng phải có kiến thức mới biết sao?"
Hơn nữa, Thảo Nguyên Thần Ưng Ưng Bác Không nhiều năm độc đấu tuyết sơn quần ưng tất nhiên là rất dũng mãnh rồi, nhưng Cuồng Phong Kiếm Thần Phong Quyển Vân cũng vô số lần tiêu diệt lang quần trên thảo nguyên đó thôi, chiến tích tuyệt không kém gì Thần Ưng Ưng Bác Không, tại sao phút chốc lại thành hư danh vậy, cái này là chuyện gì đây?
Bất quá hai người này cũng là loại thành tinh, nên cũng hùa theo vuốt mông ngựa Ưng Bác Không một hồi, nhớ tới uy danh bát đại tông sư lẫy lừng thiên hạ, đều là những người cao cao tại thượng, họ còn dám có ý kiến ý cò gì sao?
"Ngoại trừ bát đại tông sư đã được thiên hạ thừa nhận còn có một vị sát thủ chí tôn Sở Uông Hồn." Tên vừa kể ra, trong lòng Quân Mạc Tà không tránh khỏi có một loại hâm mộ: "Rốt cục một vị sát thủ phải xuất sắc như thế nào mới có thể được tôn xưng là sát thủ chí tôn đây?"
Không biết thực lực của hắn đem so với Quân đại sát thủ ở kiếp trước, cuối cùng là ai cao hơn ai đây? Thực sự... rất hiếu kỳ a.
Nghĩ đến đây, trong lòng Quân Mạc Tà lại xuất hiện một loại chiến ý mãnh liệt: Cái gọi là một núi không thể chứa hai cọp, nhất là lại cùng một "nghề" thế này, tất nhiên sẽ không có chuyện cùng xuất hiện hai vị chí tôn! Trong nghề sát thủ lại càng không! Mà Quân Mạc Tà kiếp trước, chính là thiên hạ đệ nhất sát thủ với đại danh cái thế Tà Quân, cho nên hắn có thể chịu cho người khác cưỡi lên đầu mình sao? Đáp án tất nhiên là không!
Vào giờ khắc này, Quân Mạc Tà mơ hồ cảm nhận được, mình và vị sát thủ chí tôn Sở Uông Hồn kia, chỉ sợ sớm muộn sẽ phải đánh một trận thôi! Điều này có phần giống như đã được số phận định trước, trận chiến này là điều không thể tránh khỏi!
"Tiểu tử, tuy rằng ngươi kiến thức không tệ, nhưng như lời ngươi nói lúc trước về vấn đề thủ đoạn và bảo thủ, lão phu vẫn giữ nguyên lập trường." Ưng Bác Không mặc dù nói cứng, nhưng rõ ràng ngữ khí cũng đã trở nên hòa ái hơn nhiều "Điểm này rất chính xác. Không thế vì sao cuối cùng ta lại đưa ra dẫn chứng chuyện Ưng Bác Không ở đại tuyết sơn cùng với hàng vạn chim ưng độc chiến? Thật ra đó chính là đạo lý này!"
Quân Mạc Tà có chút than thở nói: " Chim ưng đầu bạc của Tuyết Phong, như mọi người từng nghe nói, đều không phải loại động vật tầm thường; mà thực ra chính là huyền thú, tuy rằng vị giai hơi thấp, nhưng nếu có cả ngàn vạn huyền thú cùng tấn công một lúc thì hiệu quả thật không nhỏ, đúng là lấy số lượng bù cho chất lượng tuy nhiên uy lực thật cường đại. Chúng ta đều biết, cho dù luyện công ở bất kì nơi nào, chiến đấu với bất cứ thứ gì, điều đầu tiên thu được đó là Huyền công của bản thân không ngừng đề thăng, đặc biệt với cỗ hàn khí lạnh thấu xương kia, cũng đủ giúp cho Huyền công đạt được một bước tiến dài. Hơn nữa, trong một lúc chiến đấu với nhiều chim ưng như thế, nếu cuối cùng có thể chiến thắng, thì tất nhiên sẽ có thêm rất rất nhiều kinh nghiệm thực chiến. Còn nữa, từ việc quan sát lộ tuyến phi hành của chúng, và công kích của bản thân, sẽ giúp cho chúng ta ngộ ra chiêu thức cho mình.
Nghe Quân Mạc Tà nói vậy, Ưng Bác Không cũng gật đầu mỉm cười, cảm thấy rất hợp ý mình: "Không sai, đây là biện pháp rèn luyện rất tốt." Thấy thần tình của hắn như thế, đột nhiên trong lòng Quân Mạc Tà có cảm giác muốn nhổ vào mặt hắn vài phát:" Trông cái bộ dạng đắc ý của ngươi đi, dù gì cũng nổi danh một đời tông sư, có nhất thiết phải kiêu căng, đắc ý như vậy không? Mấy người ở đây ai chẳng biết ngươi chính là Thảo Nguyên Thần Ưng - Ưng Bác Không! Lại còn ra bộ thần thần bí bí! Tất nhiên, tiểu quỷ họ Dương chính là ngoại lệ!
Quân Mạc Tà nhất thời ngộ ra một điều:" Thì ra bất kể là quan viên hay dân thường, bất kể là lưu manh hay hòa thượng, đều rất thích khi được người khác vỗ mông ngựa. Cứ nhìn hắn thì biết, được ta vỗ mông ngựa nãy giờ nhưng coi bộ thật dễ chịu a? Như vậy có nên tính là một "Đái Cao Nhạc"* của thế giới này không nhẩy?
*Charles de Gaulle: Là chính khách nổi tiếng của Pháp thời gian giữa hai đại thế chiến. Luôn được phong là anh hùng, nhưng có nhiều giai thoại nói ông là người bất tài.
"Mặc dù phương pháp của Ưng Bác Không hung hiểm không gì sánh được, chỉ cần sơ sảy một chút là có thể mất mạng ngay, nhưng đó chính là con đường tu luyện ngắn nhất để đạt tới đỉnh cao. Cái gì mà "phú quý hiểm trung cầu"(đại khái là muốn giàu sang phải chấp nhận rủi ro), ta tin rằng Ưng Bác Không đã dự tính được chuyện này từ trước, nếu không thật uổng phí thanh danh một đời tông sư!"