Quân Vô Ý khẽ nhíu mày:
- Mạc Tà, trong lòng ta và con đều hiểu, việc Thanh Hàn đi hay ở thực sự đó là việc của Quản gia và cũng không có quan hệ gì lớn tới Quân gia mình. Thanh Hàn mặc dù có danh là dâu trưởng Quân gia nhưng kỳ thực đó cũng chỉ là hữu danh vô thực, thậm chí là lúc đó căn bản còn chưa kịp cử hành nghi thức hôn lễ nên bất luận là từ lễ pháp hay ý nghĩa chân thực thì Thanh Hàn không thực sự được tính là người của Quân gia chúng ta. Chẳng qua, năm đó đại ca con mới mất, Thanh Hàn lại quá đau khổ nên vì để chiếu cố tới tâm tình của nàng và phòng ngừa nàng làm ra những chuyện quá khích mà chúng ta bất đắc dĩ mới phải làm như vậy mà thôi.
- Nhưng Thanh Hàn hãy còn ít tuổi nên cần có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn khác, vì thế hai nhà sớm đã có hẹn ngầm, thậm chí cả giấy tờ giải trừ hôn ước hợp cách hai bên cũng đã nghĩ trước rồi. Lúc trước khi đại ca con mới ngộ nạn, gia gia con đã tự mình tính, trước mắt cứ giữ lại, Thanh Hàn chỉ cần gật đầu một cái là Quân gia chúng ta sẽ lập tức lợi dụng tất cả mọi cách, mọi lực lượng, từ gia tộc, tới quan phủ để chiêu cáo thiên hạ rằng nàng vẫn còn là một thân con gái trong sạch!
- Nếu Thanh Hàn có quyết định thì chúng ta sẽ tự đáy lòng vì nàng mà cao hứng. Nếu Thanh Hàn lại có một mối lương duyên nữa thì Quân gia chúng ta sẽ dùng lễ tiết con gái gả chồng để tiến hành hôn lễ. Từ đầu tới cuối, sống một mình tại Quân gia, đối với nàng quả rất không công bằng! Điểm này con đã hiểu chưa?
Quân Vô Ý ngẩng đầu nhìn trời, từ đáy mắt hiện thần quang ánh lên vẻ tiếc thương vô hạn:
- Thanh Hàn là một nữ hài tử rất tốt. Là Quân gia chúng ta và đại ca con vô phúc!
- Tam thúc, nếu đại tẩu thực sự có thể tìm được lương phối thì chúng ta rất nhiên sẽ cao hứng cho nàng. Song, con vẫn cảm thấy... Quản gia có chút quái dị!
Quân Mạc Tà nhíu mày, đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái.
- Nếu Quản gia không để ý tới hạnh phúc của Thanh Hàn mà chỉ suy tính tới lợi ích của mình thì tất nhiên đó lại là một chuyện khác. Quản gia tất nhiên là nhà mẹ đẻ của Thanh Hàn, nhưng Quân gia ta cũng là nhà mẹ đẻ của Thanh Hàn. Vì thế con gái Quân gia lại há có thể khinh thường à!
Quân Vô Ý điềm nhiên nói, một lời này đã hiển lộ khí thế của cao thủ Thiên Huyền!
- Tam thúc, quả nhiên là rất khí thế! Không hổ danh là Thiên Huyền cao thủ, Huyết Y Đại Tướng một thời tung hoành!
Quân Mạc Tà vỗ tay nói.
- Cút đi!
Quân Vô Ý tung cước đá nhằm vào mông Quân đại thiếu. Công lực của cao thủ Thiên Huyền thực không phải là nhỏ, Quân Mạc Tà như đằng vân giá vũ bay ra ngoài, lập tức một vật gì đó màu đen tuyền bay lên đuổi theo rồi chui vào ngực hắn.
- Cái con muốn đó!
Quân Vô Ý khẽ cười một tiếng rồi đi luôn. Có thể chiếm tiện nghi thằng cháu của hắn một lần quả thực rất khó!
Sát thủ Quân đại thiểu lộn một vòng tuyệt mĩ trên không trung rồi dùng một chiêu trong truyền thuyết " Mông hướng lên dời, bình sa lạc nhạn" hạ cánh an toàn, sau đó hắn còn trượt về trước một đoạn rồi mới trở mình đúng dậy. Quân Vô Ý dùng sức cực kỳ chuẩn xác, chỉ đá hắn bay ra ngoài mà không mảy may làm tổn thương tới hắn. Điều đó chứng tỏ thực lực cao con mẹ nó siêu của cao thủ Thiên Huyền!