Tuy rằng phải chịu đau khổ dày vò một phen, nhưng Quân Mạc Tà vô cùng vui mừng phát hiện sau khi trải qua chuyện này, huyền khí ít ỏi trong cơ thể đã gia tăng rất nhiều, dù cho dùng Âm Dương Độn cũng có thể duy trì thêm một vài phút. Nhưng sau khi sự vui mừng qua đi thì Quân Mạc Tà cũng phát hiện ra một chuyện quan trọng khác: Hồng Quân Tháp thật sự lợi hại, thì cũng là Hồng Quân Tháp, không phải Quân Mạc Tà lợi hại. Đáng tin nhất vẫn chính là thực lực của bản thân mình!
Vì thế, chuyện trọng yếu nhất là chuyên tâm đề thăng thực lực của chính mình, không nên quá dựa dẫm vào ngoại vật.
Buổi chiều ngày mai là đã tới ước hẹn ba ngày, Quân Mạc Tà cũng chuẩn bị một chút. Hắn dẫn động Hồng Quân Tháp chữa trị cho thân thể một lúc, sau đó chui vào nhà kho trữ rượu một lúc lâu...
Hòa mình vào bóng đêm, Quân Vô Ý đeo khăn che mặt, cả người đẫm máu phi thân từ trong tường một nhà phú hộ ra, phía sau là một đám thiếu nam thiếu nữ đang dắt díu nhau đi theo, trong ánh mắt chúng tràn ngập sự vui mừng.
Không nên hiểu lầm, với thực lực của Quân tam gia bây giờ, đúng thật là đẫm máu, chẳng qua đây là máu của người khác, chỉ vào loại địa phương dơ bẩn này thì làm sao có cao thủ tọa trấn cho được, đương nhiên là Quân tam gia càng thoải mái hành động!
Phía sau lưng của Quân tam gia, bên trong tiểu viện, rất nhiều thi thể nằm ngổn ngang, nơi này là nơi thứ ba mà Quân tam gia phá hủy sau khi khôi phục thực lực.
Hiện tại, Quân Vô Ý hoàn toàn thấu hiểu câu nói kia của Quân Mạc Tà: " Đối với những người coi thường vương pháp, mất sạch nhân tính, chỉ có một con đường là giết sạch! Nhổ cỏ tận gốc, lấy bạo chế bạo mới là chính đạo!"
Nếu không phải Quân tam gia cẩn thận an bài người cẩn thận dò xét, âm thầm theo dõi, không ai có thể ngờ một vị đại tài chủ ngày thường nổi tiếng lương thiện lại có thể ẩn chứa một nơi dơ bẩn thế này trong nhà!
Khi lần đầu tiên hành động, Quân Vô Ý đã từng nhẹ tay, chỉ đánh bị thương chứ không ra tay sát hại người, sau đó lại còn phát tin nặc danh cho thành vệ quân đem những tên đó giam cầm, thực hiện quốc pháp.
Nào ngờ chỉ một ngày sau, những tên đó liền biến mất khỏi đại lao! Sau nhiều lần Quân Vô Ý cố gắng tìm hiểu mới biết, cả đám người đó được đưa tới một nơi một bí mật để dưỡng thương, mỗi ngày ăn uống sơn hào hải vị, chữa thương bằng thảo dược trân quý. Quân tam gia thấy vậy liền giận dữ xông vào, giết sạch từ trên xuống dưới đến máu chảy thành sông mới ngưng!
Từ đó về sau, Quân tam gia xem như học được một bài học: "Một khi luật pháp đã không thể làm gì, vậy thanh kiếm trong tay ta sẽ thế thiên hành đạo! Để ta thay mặt lão thiên giáng trừng phạt xuống đầu các ngươi!"
Nở một nụ cười lạnh lùng, Quân Vô Ý lắc mình biến mất, ánh lam quang nhàn nhạt lóe lên trong không trung!
Trong một ngôi nhà bên trong kinh thành, một người mặc lam bào lẳng lặng ngồi khoanh chân trên giường.
Trước mặt hắn có một hắc y nhân toàn thân băng bó, bị trọng thương nghiêm trọng.