Dịch Giả
Đột nhiên trên đầu tựa hồ cảm giác được một mảnh thanh lương, nguyên lai linh khí của Hồng Quân Tháp lúc này đã trực tiếp đổ vào đầu, sau đó mãnh liệt đi xuống, một đường nối thẳng tới đan điền, cuối cùng lại cuộn lên, Quân Mạc Tà lập tức cảm thấy cảm giác hít thở không thông trong nháy mắt biến mất.
Tinh thần không khỏi phấn chấn, nhanh chóng mượn cỗ linh khí này khôi phục công lực của mình, đợi cho tới khi khôi phục được một phần ba công lực, hắn liền vận dụng Âm Dương Độn tâm pháp vội phát động!
- Phốc!
Quân Mạc Tà cuối cùng cũng rút được thân mình ra khỏi mặt đất, hít sâu một ngụm không khí trong lành, hắn lập tức có một loại cảm giác được tái sinh thêm một lần. Hắn tham lam hít lấy hít để, ta yêu không khí a, hắn cho tới lúc này mới phát hiện không khí thật tốt thật đáng yêu đến mức nào a...
Hồng hộc thở phì phò. Quân Mạc Tà cư nhiên còn không phát hiện ra, bản thân vẫn còn ở trong mặt đất, ước chừng một nửa phần eo phía dưới vẫn ở trong nền đất.
- Thiếu gia!
Một thanh âm cao vút đột nhiên vang lên, tiểu la lỵ Khả Nhi chạy như bay tới, vừa chạy vừa khóc:
- Thiếu gia người ngươi làm sao vậy? Ai làm vậy với người? Như thế nào lại tàn nhẫn như thế, thật là thiếu đạo đức mà, chôn sống người a, hu hu.
Quân Mạc Tà thầm nghĩ: "Mình cũng không thể nói cho nha đầu kia biết được, chẳng lẽ nói tự mình chôn mình sao? Đây cũng quá dọa người đi! Không được, đánh chết cũng không thể nói, cô nãi nãi, ngươi cũng đừng có ồn ào nữa, ngươi đây là rắp tâm để cho người khác biết thiếu gia ta bị hâm à!"
Mất sức của chín trâu hai hổ mới thuyết phục được tiểu la lị ngừng rơi nước mắt. Quân Mạc Tà khó khăn muốn nhấc mình ra khỏi mặt đất, vùng eo đau nhức, hai chân mỏi nhừ, toàn thân không có một chỗ nào là không đau nhức, chỗ này đều là thổ địa kiên cố cả, hoàn toàn không có nửa điểm khe hở, không khó chịu mới là kì quái!
Khả Nhi tuy là người nhà, thế nhưng chuyện cổ quái như vậy càng ít người biết càng an toàn. Quân Mạc Tà cố nuôi một tia tinh thần để vận khởi lại tâm pháp đem thân thể nguyên lành rút ra, thế nhưng lại bất ngờ bị Khả Nhi phát hiện. Lúc này Quân Mạc Tà đúng là như chén nước bị úp ngược.
Cũng không thể vì la lỵ ở trước mắt mà chần chờ, "Rột" một tiếng, sau đó trên mặt đất xuất hiện một cái hố! Quá là giật mình nha! May mà chưa dọa tiểu nha đầu này thành bệnh tâm thần á! Sau đó nàng liền lấy tay bịt miệng mình lại cho khỏi kêu lên vui sướng.
Mạnh mẽ tạo thành một cái hố trên mặt đất. Quân Mạc Tà dùng hết sức lực leo ra khỏi hố. Nằm thẳng cẳng trên mặt đất.
Sau khi dặn dò tiểu la lị này không được nói lung tung, Quân Mạc Tà đang nghĩ muốn về phòng, đột nhiên...
- Trời ơi! A a a.
Một tiếng trầm bồng du dương pha lẫn tiếng rên mãnh liệt từ trong phòng Đường mập mạp vang tới tận trời xanh, âm thanh đáng sợ tới mức thân thể đang cực độ suy yếu, tinh thần vô cùng rã rời của Quân tam thiếu gia xuýt chút nữa thì đặt mông xuống đất.
Hai đời làm người, cả hai đời Quân đại sát thủ đều không có trải qua cảm giác dọa người như vậy, tiếng thét dọa người này thực sự có thể xua đuổi một nửa số người trong thành chạy đi a!