Dịch Giả
Mi mắt Quân Vô Ý khép hờ, thản nhiên nói, thế nhưng trong đáy lòng lại rất thích được giải thích cho đứa cháu trai này nghe, dù sao Quân đại thiếu gia bây giờ bỗng trở nên quá mạnh mẽ, bản thân hắn là một vị thúc thúc cũng khó giải thích được chuyện này! "Chúng ta đi xem náo nhiệt thôi." Ánh mắt Quân Mạc Tà xoay động, thầm nghĩ, ba vị hoàng tử cũng không tính là thứ tốt lành gì, vô luận ai lên làm Hoàng Đế đều không phải chuyện tốt, tối thiểu đối với Quân gia khẳng định không phải chuyện tốt, còn không bằng dùng một đao chém chết cả ba mới là thống khoái nhất.
Độc Cô gia thất huynh đệ đều là mấy tên gia hỏa lo thiên hạ không loạn, nghe vậy đồng thời trầm trồ khen ngợi.
Độc Cô Tiểu Nghệ cười nhẹ cũng gật đầu, nàng ôm Tiểu Bạch Bạch đột nhiên ghé sát lên tai Quân Mạc Tà nói khẽ: "Vừa rồi chúng ta té xỉu, đó là bí mật của ngươi à? Ta sẽ không nói ra đâu, cũng sẽ không hỏi ngươi, chuyện này ta hiểu mà."
Nàng dừng lại một chút sau đó tiếp tục lên tiếng: "Nhưng, nếu ngươi cảm thấy có thể nói, vậy nói cho ta biết được không?"
Quân Mạc Tà kinh ngạc quay đầu lại nhìn ánh mắt tiểu cô nương Độc Cô Tiểu Nghệ tràn đầy xấu hổ, vui mừng cùng thâm tình, trong mắt nàng lại hiện lên vẻ kiên định như muốn nói: ta quyết định sẽ không hại ngươi đâu, cũng tuyệt sẽ không khiến ngươi khó xử. Những lời này cơ hồ có thể thấy rõ trong ánh mắt nàng.
Trong nháy mắt này, Quân Mạc Tà cảm thấy nội tâm mình nhũn ra, sóng mắt cũng lưu chuyển, vỗ nhẹ nhẹ lên mái tóc Độc Cô Tiểu Nghệ, thế nhưng không có lên tiếng. Lúc này không cần dùng lời để biểu đạt nữa!
Bộp! Đại thủ của Quân Mạc Tà bị một tát làm cho tê dại, Độc Cô Xung ở một bên trừng mắt ngưu nhìn hắn, lớn tiếng nói: "Tiểu tử, không nên chiếm tiện nghi của muội muội ta, tiện nghi của muội muội ta có thể đơn giản như vậy để ngươi chiếm sao? Nếu có lần sau. Lão Tử không nói hai lời, trực tiếp chặt cái tay thối của tiểu tử ngươi đó!"
Quân Mạc Tà thật vất vả mới làm ra được một động tác ôn nhu như vậy liền bị hắn phũ phàng chém tan thành mây khói.
Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn vẻ mặt của hắn cổ quái như vậy, không khỏi khúc khích bật cười áy náy liếc mắt với hắn.
Đám người len lỏi trong làn sóng người đi tới đường cái, Độc Cô Anh huynh đệ bảy người cố ý không cho Quân Mạc Tà tiếp xúc cùng muội muội mình, cho nên chạy đông chen tây xen vào giữa hai người. Quân Mạc Tà lại giống như được gãi đúng chỗ ngứa, hắn liền lùi lại phía sau, chỉ một cái xoay người đã biến mất vô tung vô ảnh.
Tiểu nha đầu tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng Quân Mạc Tà, nàng liền xoay người hướng tới bảy ca ca của mình phát giận.
Tiểu Bạch Bạch đã sớm tiến vào lồng ngực của nàng, o o ngủ khì. Lúc trước khi tiến giai nhìn có vẻ đơn giản, thế nhưng thật ra trong quá trình đó cũng rất gian nan, quả thực khiến con vật nhỏ này quá mệt mỏi, giờ phút này đã qua đợt hưng phấn, tự nhiên muốn ngủ say một giấc.
Quân Mạc Tà thành công thoát ra khỏi làn sóng người, trong đáy lòng không khỏi cảm thấy một trận thoải mái. Hắn không có mục đích cứ tiến thẳng về phía trước, quả thực là thoải mái muốn chết, đơn giản là bản thân đã thoát ra khỏi cục nợ tiểu nha đầu kia.