Nhắc tới chuyện này, Độc Cô Tiểu Nghệ nhất thời quên chất vấn hắn chuyện mình vừa mới té xỉu, rồi nàng lại vểnh cái miệng nhỏ nhắn:
- Tên vô lại này, trước kia lừa lấy vẫn thạch của ta, đương nhiên giờ phải bồi thường cho ta một thanh hảo đao.
Dừng một chút, bộ dáng hung hăng nói:
- Nếu thanh đao này mà không tốt, không làm cho bản cô nương hài lòng, thì đừng trách ta không giữ lời hứa.
Dù ra vẻ hung hăng nói nhưng trên mặt tiểu cô nương lại ửng đỏ một mảnh. Dù sao, là một nữ hài tử, đây là lần đầu tiên nàng tiếp nhận lễ vật của nam hài, hơn nữa, còn rất sợ hắn không cấp cho nữa, giờ phút này tâm tình của nàng…
- Sản phẩm do Mạc Tà ta làm ra đều là tinh phẩm, sẽ làm ngươi vừa lòng.
Quân Mạc Tà nở nụ cười, nói xong đứng dậy, đi vào trong phòng, không lâu sau xoay người ra, trong tay cầm một thanh đoản đao có cả vỏ đao, đi ra ngoài.
Đoản đao này độ cong ưu nhã, mỏng như cánh ve, nằm trong tay Quân Mạc Tà, nhìn qua có vẻ như là rất nhẹ, nhưng cảm giác trong lòng đối với thanh đao lại hoàn toàn khác biệt với thị giác. Thậm chí có một loại cảm giác rất dày nặng, điều này cùng với vẻ ngoại hình nhẹ nhàng phiêu dật tạo thành một loại tương phản cực hạn, đao còn ở trong vỏ đao mà đã tạo ra một loại cảm giác phi thường mâu thuẫn này rồi! Độc Cô Tiểu Nghệ vừa thấy liền vui mừng, ngẩng mặt lên, mắt chớp chớp nhìn Quân Mạc Tà chờ hắn giới thiệu. (DG: chỗ này là Độc Cô Tiểu Nghệ vừa cúi đầu xuống nhìn đao trong tay Quân Mạc Tà nên mới có đoạn ngẩng mặt lên nhá.)
Quân Mạc Tà mắt nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ, cầm chuôi đao đầy hoa văn trong tay, rút ra khỏi vỏ. Lúc đao ra khỏi vỏ, hoàn toàn không có một tiếng động nào phát ra. Chỉ có một tia sáng hiện lên, trong tay Quân Mạc Tà giống như có một dòng nước lóng lánh, thân đao giống như một dòng sông đang chuyển động, lấp lánh ánh sáng, di chuyển không ngừng. Tuy thế đao phóng ra rất bình thường, nhưng trên thân đao lại có vô số lưu quang, giống như các linh hồn nhẹ nhàng phiêu động.
- Hồng Tụ Tàng Đao.
Quân Mạc Tà lấy tay nhẹ nhàng vỗ vào sống đao, nhẹ giọng nói:
- Vì đao này tên là Hồng Tụ, chúng ta đang ở Thiên Hương thành, liền gọi là Hồng Tụ Thiên Hương, mà đao này chính là đao đầu tiên trong cuộc đời ta đặt tên, vì vậy gọi là "Hồng Tụ Thiên Hương đệ nhất đao!"
- "Hồng Tụ Thiên Hương đệ nhất đao"! Tên này nghe rất hay.
Độc Cô Tiểu Nghệ trong mắt sáng lên, đôi mắt trông mong nhìn thanh đao trong tay Quân Mạc Tà, hận không thể một phen cướp vào trong tay. "Hừ hừ, tảng đá lớn đầu xấu xí kia, làm sao mà bì được với thanh đao khả ái này. Xem ra để khối thiên ngoại vẫn thạch rơi vào tay Quân Mạc Tà, là hoàn toàn đúng đắn rồi."
- Độ cong, độ dài, trọng lượng của thanh đoản đao này đều là dựa theo yêu cầu của việc giấu đao trong tay áo mà làm ra. Ngươi xem thử xem có vừa tay không?
Quân Mạc Tà cầm đao đưa tới.
- Thật xinh đẹp. Thật sự tặng cho ta sao?