Dịch Giả: Tiểu Ngọc(Hunter_vn)
Mới tờ mờ sáng, Quân đại thiếu gia đã hoàn thành bài khổ luyện đầu tiên trong ngày, vóc người chắc khỏe, thân trên để trần ướt đẫm mồ hôi, hắn tùy tiện lau qua vài cái rồi khoác tạm một chiếc TSm lên người, sau đó hướng về thương khố (kho vũ khí) đi tới.
Trước đây, khi Quân Tam gia sai người cứu về hơn bốn mươi thanh niên nam nữ kia, sau đó đề nghị đưa họ đi thái ấp lánh nạn, đối với chủ ý này Quân đại thiếu gia có chút không đồng ý. Quan điểm sống của hắn với một đấng chính nhân quân tử như Quân Vô Ý hoàn toàn bất đồng, cái gì mà làm ơn không cầu báo đáp, đây không phải thái độ làm người của một đại sát thủ như hắn. "Ta cố gắng, ta ra sức, ta mạo hiểm sẵn sàng phải trả giá bất cứ lúc nào là vì cái gì? Không phải vì các ngươi sao? Nếu vậy các ngươi phải chứng tỏ được bản thân xứng đáng nhận được những điều đó đi chứ!"
Cho dù Quân gia giàu có thừa sức nuôi sống mấy người này, nhưng hắn tuyệt đối không muốn nuôi không như vậy. Muốn thế ít nhất chúng cũng phải biết bỏ công sức, trí óc của mình ra mà đổi lấy! Không làm mà đòi hưởng sao? Loại chuyện tốt kiểu này đừng có mơ. Cũng đừng cho rằng ta cứu các ngươi là vì lòng thương người hay hảo tâm gì gì đó... Cứu các ngươi rồi lại cung phụng nuôi các ngươi một đời, xin lỗi tình yêu, đây không phải là nghĩa vụ của ta. Cho nên dù cho trời sập, các ngươi cũng phải biết cách mà chống đỡ, đừng mơ tưởng tới sự giúp đỡ của bất kì ai cả.
Cho nên Quân đại thiếu gia mới có ý định đến xem trong số bọn chúng có ai xứng đáng được hắn ra sức tài bồi một phen hay không, tuy nhiên hắn cũng chẳng có ôm ấp kì vọng lớn lao gì, chỉ cần một hoặc hai người cũng được.
Dù sao thì tất cả tinh anh trong bọn chúng cũng đã bị chủ nhân của Hoàng Hoa đường tuyển chọn hết rồi còn đâu!
Sau nửa canh giờ. Quân Mạc Tà vẻ mặt đầy thất vọng đi ra. Không ngoài dự kiến, tất cả bọn chúng, sở dĩ bị Hoàng Hoa đường loại bỏ cũng chẳng oan ức gì, căn bản chúng không có một chút căn cốt dù là bé xíu để luyện võ.
Tất nhiên, tu luyện Huyền khí lại càng không cần phải nói tới.
Cho nên hắn cũng chỉ đành bó tay. Toàn những kẻ không có căn cơ, nếu vẫn cố tình huấn luyện, sau đó cho ra chiến trường, như vậy không những....tốn công tốn sức, lãng phí thời gian, tiền bạc của cải, mà còn làm cho bọn chúng chóng chết hơn mà thôi, như vậy bao nhiêu công sức bỏ ra cứu chúng lúc trước há chẳng phải đã đổ sông đổ biển rồi sao. Mấy đứa này, thật ra chẳng khác thường dân là mấy, mặt trời mọc thì thức dậy, mặt trời lặn thì đi ngủ, cứ yên yên ổn ổn sống qua ngày đoạn tháng mà thôi.
Trước đại môn Quân phủ không biết tự bao giờ đã tụ tập một đám người. Quân Vô Ý - Quân tam gia tuy rằng tàn tật nhiều năm, nhưng vẫn là một trong những nhân vật phong vân của Thiên Hương thành này, vừa có quyền vừa có thế, cho nên ngày hôm nay khi Quân gia vừa truyền ra tin tức cần mua một ít Huyền thú cả lũ bọn chúng lại không chen chúc nhau mà đến ư?
Mấy hộ vệ gác cổng trông thấy cảnh tượng như vậy cũng hết hồn.
Thật ra, loại chuyện này bảy tám năm về trước cũng xảy ra không ít. Lúc đó, Quân Tam gia mới thụ thương, Lão gia tử tận hết sức lực tìm kiếm thiên hạ danh y đến chữa trị cho con trai mình, đồng thời cũng không ít lần công khai thu mua thiên tài, địa bảo hay các loại dược liệu quý giá. Thậm chí là cả những thư tịch bí kíp với hi vọng có thể giúp ích một chút cho thương thế của Quân vô Ý. Quân Tam gia mặc dù tâm ý nguội lạnh từ lâu, trong lòng phi thường không thoải mái, nhưng cũng không muốn phụ lòng cha già, nên cũng miễn cưỡng mà đồng ý thu mua một chút. Nhưng dần dần, cùng với thời gian trôi qua, hai người càng hiểu tâm ý nhau nhiều hơn, vì thế những loại chuyện kiểu này cũng nhạt dần rồi chấm dứt hẳn.