Dịch Giả: Tiểu Láng (hay còn gọi là con Láng)
Đợt bom này đã hết phần của ta, chúc anh em Trung Thu vui vẻ, đọc truyện sảng khoái nhá, phần còn lại đòi con Tiểu Ngọc đi
Thiếu niên bên cạnh nghe được 3 chữ "tiểu công chúa" nhất thời trong mắt chợt sáng lên, ánh trăng chiếu trên mặt, hiện ra vài phần khát vọng và mê say, vị công chúa quốc sắc thiên hương, khí chất cao quý kia chính là mục tiêu mà thiếu niên này theo đuổi đã lâu.
Trong một cỗ xe ngựa, một nữ hài mặc toàn thân tuyết y, tuổi chừng mười sáu mười bảy, mi mục như vẽ, rất là xinh đẹp, nhưng trên dung mạo lại hiển lộ một cỗ tinh quái, hiển nhiên không phải là một cô bé an phận, đại để cũng là rất nghịch ngợm. Lúc này nàng đang lắc lắc cánh tay của lão giả râu trắng:
- Tam công công, ngài đang nói đến đoạn quan trọng, tại sao lại ngừng? Thật là làm cho người ta tò mò mà!
Lão đầu vẫn là hình dáng nhắm mắt giả chết. Nhưng trên nét mặt già nua đã nhăn lại như quả cà héo, lòng thầm kêu trời. Sự lợi hại của tiểu cô nương này, bản thân lão rốt cục cũng cảm nhận được rồi! Trách không được bọn họ khi biết lão phải đi cùng công chúa xuống núi đều cùng thở phù một tiếng, bộ dạng cứ như kiểu buông bỏ được gánh nặng vạn quân, sau đó lại dùng ánh mắt có chút đồng tình thương hại và hả hê mà nhìn lão, thì ra là thế.
- Ta nói này tiểu nãi nãi, từ khi người ra khỏi Ngân thành, ta liên tục kể chuyện xưa cho ngươi, thẳng cho đến bây giờ, ban ngày thì kể đến lúc trời đầy sao, buổi tối thì kể đến lúc bình minh ló dạng, lúc ăn cơm cũng phải kể, ngay cả khi phu xe Long Lân Mã được nghỉ ngơi thì lão đầu ta vẫn phải kể. Tiểu nha đầu à, Tam công công vừa mới xuất quan, bước vào giang hồ là chuyện vài chục năm trước rồi a, đâu có thể nhớ rõ ràng nhiều cố sự như vậy được chứ? Ngài hãy tha cho lão già này được không?
Lão đầu quả thực có chút khóc không ra nước mắt, nếu biết trước tính tình của công chúa là như vậy thì đã sớm từ chối chuyện này rồi.
Thực sư là khinh bỉ chính mình, lúc mà nhận được tin tức đó, vẫn còn vì có thể đi ra ngoài giải khuây mà hưng phấn một chút. Hiện tại xem ra, đây đâu phải là giải sầu? Đây rõ ràng là muốn đem lão đầu ta ra mà giày vò a.
- Ai bảo ngài nói đến chỗ mấu chốt lại tự nhiên dừng lại? Làm người ta tò mò!
Tiểu công chúa bất mãn chu cái môi lên, rồi lại làm nũng nói:
- Tam công công, ngài nhanh kể tiếp một chút đi, vị Quân gia kia, vị Quân Vô Ý đó, sau đó rốt cuộc như thế nào, còn cả đại tỷ nữa, chuyện tình hai người bọn họ thật sự cảm động lòng người a.
Tam trưởng lão trong lòng r*n r* một tiếng, chuyện này ở Ngân thành chính là chuyện cấm kị, ai cũng không dám tùy tiện bàn luận, bản thân lão đêm qua đã nói đến vã bọt mép. Lại bị tiểu ma nữ này làm cho không còn cách nào khác, trong lúc choáng váng đầu óc mà sơ ý nói ra hai câu, chỉ là hai câu như vậy mà từ đó về sau tiểu ma nữ liền đeo dính lấy chuyện này, cứ thế lải nhải truy vấn cho đến hiện tại.
"Có để cho người ta sống không?" lão đầu có điểm muốn khóc, thẳng từ đêm qua cho tới buổi tối hôm nay, này đã là mười lăm mười sáu canh giờ rồi a.
- Lão lục! Ngươi qua đây kể chuyện cho tiểu công chúa, lão phu với ngươi đổi chỗ một chút, coi như ca ca thiếu ngươi một cái nhân tình!