Thành thật mà nói, Quân đại thiếu gia cuối cùng vẫn là xuất thân từ sát thủ mà ra, lãnh khốc vô tình đối với hắn, từ lâu đã là chuyện bình thường. Hắn tối đa chỉ có thể thực sự đối xử tốt với người quan tâm tới hắn. Ở kiếp trước thì chỉ có thụ nghiệp sư phụ, thân nhân của sư phụ và các sư huynh đệ. Còn nói tới kiếp này, chỉ có hai người là Quân lão gia tử và Quân Chiến Thiên, thậm chí kể cả Quản Thanh Hàn, đại tẩu trên danh nghĩa của hắn cũng chưa được xếp vào danh sách người thân của hắn, nói chi tới người dưng. Quân đại thiếu gia đối với người gặp nạn, hắn trong lòng thương hại thì có thương hại, nhưng muốn hắn ra tay chiếu cố, thì cũng chỉ gặp thái độ"xin thứ lỗi cho kẻ bất tài".
- Đương nhiên ta hiểu thiện tâm thì cũng phải có mức độ. Nếu một ngày gặp phải tình huống ốc còn không mang nổi mình ốc, nhóm người này ta sẽ buông tay đầu tiên. Nhưng thời gian này, nói chung chúng ta vẫn còn có khả năng, ta sẽ xuất ra phần tâm ý này. Con cũng không cần thấy kỳ quái, ta cứu người, cơ bản không cần lý do!
Quân Vô Ý nói những lời này không che giấu ý định làm cho Quân Mạc Tà thấy rõ quyết tâm cứu người của hắn.
Một người đã muốn cứu người, thì liền ra tay cứu người, đúng là không cần bất cứ lý do gì! Có năng lực làm việc thiện mà không làm, đó là lòng người vốn bạc, thế nhưng không có khả năng làm việc thiện mà cố đâm đầu làm, chỉ làm cho người được giúp và bản thân mình vạn kiếp bất phục! Đạo lý đơn giản này, Quân Mạc Tà đương nhiên hiểu rõ, hiểu còn muốn rõ hơn Quân tam gia.
- Được rồi, không nói chuyện này nữa,con vội vã tới tìm ta có chuyện gì không?
Quân Vô Ý quay đầu hỏi.
- Là như thế này, con cần một nhóm huyền thú, cấp độ từ thấp tới cao, mỗi cấp một con, nếu có thể có luôn bát cấp cao giai huyền thú thì quá tốt.
Quân Mạc Tà cười cười.
- Bát cấp? Con đang ngủ mê nói mớ hả? Con có giỏi thì tìm cho tam thúc đi!
Quân Vô Ý vừa tức giận vừa buồn cười nhìn đứa cháu nói:
- Đừng nói là bát cấp, dù cho cấp bậc thấp hơn cũng chưa chắc có. Tứ cấp hoặc thấp hơn thì có thể dễ dàng, nhưng nói đến ngũ cấp, lục cấp huyền thú thì cho dù may mắn có được thì cũng bị đả thương đến không còn tác dụng gì. Còn nói tới thất cấp trở lên, con có nằm mơ cũng đừng mơ tới chuyện này!
- Chỉ có cấp thấp thôi sao? Vậy cũng được, có là tốt rồi. Nếu có ngũ cấp, lục cấp huyền thú, cho dù bị tàn phế cũng được, quan trọng là chỉ cần còn sống, cũng mong thúc mang tới cho con. Ngày mai là con cần rồi.
Quân Mạc Tà trầm tư một chút, sau đó sảng khoái nói.
- Ta biết rồi, để ta an bài người đi tìm cho con.
Quân Vô Ý trả lời không chút do dự mà không hỏi Quân Mạc Tà cần những con huyền thú này làm gì. Phải biết là muốn có nhiêu đó huyền thú, số tiền chi ra cũng vô cùng khổng lồ. Cho dù là ngũ cấp, lục cấp huyền thú bị tàn phế thì con số cũng to vô cùng.
- Đa tạ tam thúc.
Mạc Tà nghiêm túc trả lời.
- Thôi được rồi, con về nghỉ ngơi đi, ta còn phải bận rộn một lúc, nhanh chóng ra tay một chút, hi vọng có thể giúp cho bọn nhỏ bớt chút đau đớn.