Dịch Giả: Sói
Tính cách của Quân đại sát thủ chính là nếu ngươi chịu xuống đài thì ta đây cũng không thèm chấp thể nhưng nếu như ngươi mà cứng rắn đối chọi thì Quân đại sát thủ nhất định sẽ không quản ngươi là ai, xem ngươi cứng hay là ta cứng! Có thể đây cũng chính là nhược điểm lớn nhất của hắn.
Hắn không thèm để ý đến khuôn mặt Dạ Cô Hàn tức giận đến nỗi biến thành xanh lét, quay đầu hướng tới Độc Cô Tiểu Nghệ vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Ta nói Độc Cô tiểu thư này, ngươi không sợ ta lừa mất Tiểu Bạch Bạch sao? Ta không có gọi nó tới mà tự nó nhảy lên người ta a, lần trước cũng có một hồi như vậy rồi, cho dù bản thiếu gia anh tuấn tiêu sái mọi người gặp đều thích, ngay cả một con huyền thú cũng hiểu được cái gì là dễ nhìn! Bản thiếu gia thấy nó còn nhỏ không được bao nhiêu thịt mới tha đó, chứ nếu không ta đã làm một nồi hầm lâu rồi."
Tiểu Bạch Bạch thoải mái nằm ở trong lòng ngực hắn, cực kỳ thích chí trong cổ họng tỉnh thoảng lại phát ra âm thanh khò khè khò khè, đây là thanh âm mà chỉ khi nó hạnh phúc nhất mới phát ra thôi, nó chợt mở mắt ra ấm áp nhìn một chút Quân Mạc Tà, sau đó lại nhắm mắt làm một giấc, không biết là vị này đã có ý nghĩ biến nó thành một bữa rượu mận. Độc Cô Tiểu Nghệ đang đứng đó, khuôn mặt e thẹn vô cùng chợt nghe thấy Quân Mạc Tà vừa rồi rất thân thiết gọi mình là "Tiểu nha đầu" Đồng thời còn nói là "Chuyện tình của ta và tiểu nha đầu" Liền nghĩ mình và hắn...Có chuyện gì nhỉ? Tiểu cô nương nhất thời vừa thẹn vừa vội suy nghĩ vẩn vơ một hồi...Sau đó lại nghe hắn muốn làm thịt Tiểu Bạch Bạch, liền hô to: "Ngươi mới vừa nói cái gì?" Nhất thời đôi mắt to trợn tròn lại thể hiện ra bản chất nhanh nhẹn dũng mãnh ban đầu, bàn tay nhỏ bé hung hăng giáng lên người Quân Mạc Tà, nhất thời cảm giác tên gia hỏa này dường như thiếu rất nhiều nợ mình vậy.
"Ai da tiểu thư người nghìn vạn lần đừng đánh nữa, hôm trước cha ngươi cùng với bảy ca ca của ngươi đem Quân gia trên dưới đập nát ngay cả một viên ngói che đầu cũng không còn, bản thân ta bị đánh cho mềm nhũn bây giờ cả người vẫn còn ê ẩm đây này."
Quân Mạc Tà chắp hai tay phía sau nhẹ nhàng tựa vào thành kiệu bộ dạng như là không còn khớp xương nào vậy, khuôn mặt bi thương cùng ủy khuất như bị già trẻ Độc Cô gia tộc hai thế hệ hung hăng chà đạp.
Đúng ra là thân thể hắn chả có thương thế gì cả bất quá Độc Cô Tiểu Nghệ cũng biết tính tình của bảy vị ca ca, vì vậy liền a một tiếng, nói: "Như vậy ta sẽ không trách ngươi nữa, thật xin lỗi đến khi quay về ta sẽ nói với cha đền bù phí tổn sửa chữa phòng ốc lại cho nhà ngươi."
Độc Cô Tiểu Nghệ càng nghĩ lại càng thấy xấu hổ, dù sao gia tộc Quân Mạc Tà cũng vì chính mình mà bị phá hỏng. Tội nghiệp cô gái nhỏ hiện tại chỉ biết gia tộc mình vì bản thân mà tìm tới Quân Mạc Tà gây phiền phức, lúc này nàng còn nghĩ cha và bảy vị ca ca dùng thủ đoạn rất là ngang ngược để đối phó với Quân gia, Quân Mạc Tà bị mình đáng như vậy mà không tránh né, rõ ràng có thể thấy hắn bị thương, lời nói của hắn chắc là thật. Nàng đến bây giờ còn không biết bảy vị ca ca của mình đến bây giờ còn bị Quân Mạc Tà làm cho nằm thẳng cẳng trên giường không đứng dậy được, mà lưu manh phụ thân của nàng cũng đồng dạng bị Quân Mạc Tà coi như là một phú hào ngu ngốc hung hăng vơ vét tài sản, tuy rằng còn chưa có trả tiền...