Dịch Giả: Sói
"Ách, ha ha hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, Độc Cô tiểu thư chúng ta thật đúng là có duyên nha, lại gặp nhau rồi." Quân Mạc Tà hắc hắc cười cười thuận miệng phun ra một tràng. Ngữ khí cùng thần tình giống như thủa ban đầu khi ở Thiên Kim Đường môn vậy.
Nhưng bản thân Quân đại thiếu gia lại trăm triệu lần không nghĩ tới một câu nói kia tuy rằng đối với mình không có ý nghĩa gì mấy thế nhưng khí lọt vào lỗ tai của Độc Cô Tiểu Nghệ không thể nghi ngờ đó là một câu chứa đầy ý tứ hàm xúc.
Có duyên sao? Hắn nói cùng mình có duyên gặp gỡ nha! Aì, thật sự có duyên thì sao chứ! Mỗi ngày ngay cả một lần gặp nhau cũng không được thì hữu duyên cũng đâu có tác dụng gì? Hai đại gia tộc cuối cùng vẫn cứ phản đối a!
Độc Cô Tiểu Nghệ khi nghe được lời nói của Quân Mạc Tà rất chi là mừng rỡ, thế nhưng trong nháy mắt lại biến thành một bộ dạnh u oán thầm nghĩ: thật giống như hôm nay nếu không phải có Tiểu Bạch Bạch, mình chẳng phải không gặp được hắn sao? Chẳng phải là vô duyên đối diện bất tương phùng sao?
Độc Cô Tiểu Nghệ không phải không biết thái độ làm người của hai lão yêu quái, chân chính nàng mới mười sáu tuổi cùng tuổi với Mạc Tà, năm nay nàng cũng đã hiểu biết không ít rồi, chỉ có điều lão đầu vẫn luôn coi nàng là một bông hoa nhỏ cần được chăm sóc.
Ở độ tuổi của nàng trong bối cảnh thời đại này vẫn vô pháp lý giải thế nào gọi là tình yêu gì gì đó, chỉ là nghe nói trước đây Quân Mạc Tà là một kẻ ăn chơi trác táng không triển vọng làm nhiều việc ác, trong lòng rất chán ghét, nhất định hi vọng có một ngày gặp mặt khiển trách hắn một phen mà thôi.
Thế nhưng lần kia tại bên ngoài Thiên Kim Đường môn nàng gặp Quân Mạc Tà, lại có cảm giác bất đồng. Tuy rằng hắn là một tên ăn chơi đàn đ**m, ăn nói ngọt xớt, nhưng cư xử rất có chừng mực, hơn nữa so với lúc trước đây Quân Mạc Tà phảng phất như biến thành một người khác.
Lần đó gặp gỡ Quân Mạc Tà khiến cho Độc Cô Tiểu Nghệ nổi lên lòng hiếu kì, hơn nữa Quân Mạc Tà lại giở thủ đoạn giả lợn ăn thịt cọp trêu đùa mấy tên ăn chơi trác táng, khiến cho Độc Cô Tiểu Nghệ cảm thấy rất thống khoái. Cho đến sau này tại Thần Binh Phổ gặp lại Quân Mạc Tà, lại thấy một bộ mặt xấu xa khác của hắn, trong lòng lại dâng lên cảm giác chán ghét, thế nhưng sau này mới biết, nguyên lai là mình hiểu lầm hắn rồi!
Cứ từng chữ "Lại" một trôi qua nhất thời khiến trái tim của Độc Cô Tiểu Nghệ xuất hiện một cảm giác hết sức vi diệu: Mình đã hiểu lầm hắn rất nhiều năm rồi, bao nhiêu năm qua vẫn luôn khi dễ hắn. Thế nhưng hắn không một lần nào giải thích qua, hơn nữa mỗi lần gặp là mình lại khi dễ hắn, nếu như bản lĩnh của hắn kém thì còn có thể nói, nhưng đằng này rõ ràng là hắn rất thông minh, không nghĩ tới lúc này mình lại hiểu lầm hắn một lần nữa.
Vừa nghĩ như vậy, trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ càng thêm rối bời, tuy rằng lúc trước Quân Mạc Tà đùa giỡn dùng thủ đoạn đoạt thiên ngoại Vẫn Thạch từ trong tay mình, tuy rằng trong lòng rất là không cam lòng, thế nhưng nghĩ lại, cũng là bởi vì Vẫn Thạch rất quan trọng, cho nên hắn mới lừa gạt mình, điều đó có lẽ khiến hắn lộ ra chân diện mục là một người túc trí đa mưu chăng? Vì sao diện mục của người này lại khó nhận ra như vậy? Tại sao phải nỗ lực ẩn dấu thực lực của mình!