Dịch Giả: Sói
"Nhưng như vậy sẽ khiến hai vị hoang tử còn lại cố kỵ không dám làm lại như chúng ta nữa, khiến Quân gia có được một thời gian yên tĩnh. Theo lão phu thấy kế này nhất định là của Quân Chiến Thiên. Bất quá cứ như vậy lại xuất hiện một vấn đề đau đầu, thật sự làm cho người ta cực kì khó chịu." Phương Bác Văn cau mày thở dài.
"Thỉnh tiên sinh soi sáng."
Nhị hoàng tử tựa hồ đã đoán được ý hắn muốn nói gì, sắc mặt càng thêm âm trầm.
"Điện hạ tự mình cũng mới vừa nói qua chuyện này." Phương Bác Văn than nhẹ một tiếng, nói: "Kể từ lúc đó tất cả mọi người đều biết điện hạ cùng Quân Mạc Tà gây ra bất hòa, hơn nữa hắn lại ở trước mặt mọi người ngang tàng hống hách, không để cho điện hạ chút mặt mũi, nếu là trong khoảng thời gian này Quân Mạc Tà bị thương một điểm, có lẽ người bị hoàng nghi lớn nhất không thể nghi ngờ là điện hạ. Mà ta tin tưởng đại điện hạ cùng tam điện hạ đều sẽ không bỏ qua cơ hội hạ bệ ngài."
"Nói vậy là có ý gì?" Nhị hoàng tử nhất thời giận dữ nói tiếp: "Chẳng lẽ ngày hôm nay ta bị hắn vũ nhục chưa đủ, bây giờ lại phải phái người đi bảo vệ hắn?"
"Cái này phải tự điện hạ lựa chọn rồi, nếu như điện hạ không sợ Quân Chiến Thiên lão già điên đó, tự nhiên chuyện này không cần để ý tới." Phương Bác Văn chậm rãi nói.
Nhị Yến Tử không còn lời gì để nói.
Nếu nói không sợ? Đó là giả, ngay mấy ngày trước hơn nghìn đầu người cùng rơi xuống đất, Quân Chiến Thiên giận dữ thanh lý hơn 1/3 qua viên triều đình. Như vậy vạn nhất để cho lão nóng lên vậy vương phủ cũng tiêu rồi.
"Vô liêm sỉ! Vương bát đản!" Nhị hoàng tử tung một cước đá bay một viên đá trước mặt ra xa, tựa hồ như coi cục đá này là Quân Mạc Tà vậy.
"Không ngờ bữa rượu ngày hôm nay lại gây ra phiền phức như vậy!" Nhị hoàng tử bi phẫn không kìm được than thở, quả nhiên tự rước nhục vào thân. Quân Mạc Tà này quả nhiên đúng là sao chổi trong truyền thuyết! [Xui xẻo:88: ] Dính vào sẽ không may a, tựa như chính mình, mặt mũi coi như mất hết, cái gì cũng không còn, hơn nữa cũng bởi vì Quân Mạc Tà đắc tội với Nguyệt nhi, cho nên tất cả thực sự là tự mình làm khổ mình a!
Trên mái Nghê Thường các, một thân ảnh nhỏ bé nhìn theo đám người nhị hoàng tử rời đi, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng lẩm bẩm: "Dưới tình huống như vậy ngươi cư nhiên vẫn còn cố kỵ cái gì mà không ra mặt. Ta bị Quân Mạc Tà làm cho nhục nhã, ngươi lại chỉ nói một câu nhẹ nhàng đã bỏ qua cho hắn. Nói rõ ra là sợ ta làm ảnh hưởng tới thanh danh của ngươi, đã như vậy lúc trước ngươi còn trêu chọc ta làm chi? Định để ta làm một người phụ nữ không danh không phận ẩn dật cả đời của ngươi sao?" Trong mắt nhân ảnh này b*n r* lãnh mang, Nguyệt nhi cô nương cắn răng nói tiếp: "Ngươi đã kiêng kỵ thế lực của Quân Chiến Thiên không dám ra tay, vậy chẳng lẽ ta không biến xuất thủ sao? Quân Mạc Tà! Hôm nay bị nhục nhã như vậy, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn!"
Màn đêm dần dần buông xuống, Nguyệt nhi cô nương nhẹ buông tay một con bồ câu đưa tin bay vút lên trên không trung.