- Chớ có làm càn! Nguyệt Nhi cô nương chính là...
Thành Đức Thao nói tới đây đột nhiên thấy lạnh sống lưng, lập tức ngậm miệng.
- Chính là cái giống gì hả?
Quân Mạc Tà cười suồng sã, nhếch mép nói:
- Ả đã ở kỹ viện thì phải cho người sờ! Ngay cả sờ cũng không được nữa thì còn làm kỹ nữ làm quái gì? Bán nghệ không bán thân, đi gạt quỷ hả? Lão tử hôm nay chính là muốn chơi ả cho sướng, thân ở thanh lâu mà trước mặt lão tử còn giả vờ là liệt nữ, ả muốn làm cái *** gì?
- Thanh danh của con nhà thế gia đều bị những kẻ như ngươi làm bại hoại hết!
Thành Đức Thao cực kỳ khinh miệt nói.
- Quân Mạc Tà, ngươi làm cho ta chán ghét khinh bỉ đến cực điểm rồi!
Vào lúc này, Thành Đức Thao đột nhiên cảm thấy tự hào: trước giờ toàn là người khác nói mình làm mất mặt mũi con cháu thế gia, hôm nay so với Quân Mạc Tà thì ta đây "sáng ngời ngời".
Thành Đức Phủng tay rung rung chỉ mặt hắn, hai mắt đỏ ngầu, "bặc" một tiếng, tay đã đặt trên chui kiếm, "choang" trường kiếm đã rút ra ba tấc, hàn quang b*n r* bốn phía.
- Quân Mạc Tà!
Nhị hoàng tử tối sầm mặt, đứng lên.
- Ngươi say rồi, quay về phủ sớm đi.
- Ta đây rượu còn chưa uống được mấy ngụm, thì làm sao say?
Quân Mạc Tà vẫn bốp chát đáp lại, gân cổ lên cãi, không chịu thua.
- Ta đợi cái tên ẻo lả này rút kiếm chém ta thành hai đoạn.
- Ta nói ngươi uống say, chính là ngươi quá chén!
Nhị hoàng tử sắc giọng, rốt cuộc không nhịn được nữa.
Phương Bác Văn tức thời tiến lên phía trước, khẽ ấn lên tay Nhị hoàng tử.
Quân Mạc Tà liếc mắt nhìn lên, ánh mặt hai người va chạm trên không trung, trừng mắt nhìn nhau, sau cùng nhếch nhếch khóe miệng, cười mà như không cười, nói.
- Nếu Nhị hoàng tử đã nói Quân Mạc Tà ta say, thì hẳn là ta say rồi vậy. Ha ha, một giọt rượu cũng chưa l**m qua mà ta đã say rồi, ha ha ha… buồn cười thay, buồn cười thay!
Cười "ha ha" hai tiếng, thuận tay quơ một cái, ly rượu "ba" một tiếng rớt xuống bên cạnh Nguyệt Nhi cô nương. Âm thanh sắc bén làm cho mọi người đều quay qua, nhíu mày xem chuyện gì.
Quân Mạc Tà dùng ngón tay chỉ vào Nguyệt Nhi cô nương, hậm hực nói:
- Tiểu tiện nhân, hôm nay có Nhị điện hạ ở đây, nể mặt điện hạ, bổn thiếu gia tạm thời bỏ qua cho ngươi! Bất quá, ta bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ngươi thanh toán món nợ này! Hừ hừ.
Vừa nói vừa như vô ý dùng ngón tay m*n tr*n khố quần mình, cực kì xấu xa!
Quay ngoắt người, cười gian ác đi đến gần Thành Đức Thao, chậm rãi giơ tay ra, tát hắn hai cái bạt tai. "Ba ba" hai tiếng thật vang. Quân Mạc Tà cười mị mị nói:
- Ngươi có phải muốn giết ta lắm hay không? Chắc là muốn lắm? Ha ha ha, Thành Đức Thao, rút kiếm nửa đường không giết người được đâu. Ngươi, mai rày phải ngoan một chút nha, biết không hả?
Quay đầu lại, cười haha một cách giả tạo, phẩy phẩy tay, lại giống như phủi phủi bụi, xoay người vểnh mông nghênh ngang đi.