Dịch Giả: Noland+Chim Ruồi
Thành Đức Thao bị câu nói của Quân đại thiếu gia làm cho tức giận đến nổi khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch. Nước da hắn vốn đã trắng bởi vậy càng giống như vôi.
- Ha ha, tam thiếu à, đây là thiếu chủ của Thành thị gia tộc. Quân công tử không nhớ cũng có gì là lạ.
Từ khi Quân Mạc Tà đến, Phương Bác Văn chưa hề rời mắt khỏi khỏi hắn, đối với từng cử chỉ, từng hành động, từng câu nói đều quan sát rất kỹ lưỡng.
- Thành Đức Thao, là ai?
Quân Mạc Tà lé mắt nhìn hắn:
- Thành gia hả?
Toàn thân Thành Đức Thao run lên vì giận dữ, cắn chặt răng mà nói:
- Quân công tử, vốn nghe danh Quan gia nổi tiếng đã lâu, uy danh của lệnh tôn như sấm rền bên tại. Hôm nay gặp mặt, Quân công tử quả nhiên là có phong cách quý phái.
Những lời này của Thành Đức Thao rất xảo quyệt, rõ ràng là có ý chế giễu Quân Mạc Tà từ nhỏ đã không có cha, không có lấy nữa điểm giáo dục.
Mọi người nghe vậy đều hoảng hồn, những lời này không chỉ xúc phạm Quân đại thiếu gia mà còn đụng chạm đến toàn bộ Quân gia nữa. Trong nháy mắt mồ hôi của Nhị hoàng tử đã rơi lộp độp như hạt mưa rào, mẹ nó chứ cái tên Thành đại công tử này đúng là yêu tinh đi gây rối, chỉ cần một câu nói đã đẩy Quân gia về phía đối lập. Trong lòng hắn lầm ràm cầu thần bái phật, các ngài hãy hát bài nối vòng tay lớn khiến cho tên công tử bột Quân Mạc Tà này có nghe mà đừng hiểu ý ẩn của câu nói đó.
Nhưng tiếc một điều, chư vị thần phật hôm nay đi chơi hết nên không có nghe lời cầu khấn của Nhị hoàng tử.
Quân đại sát thủ làm sao mà không hiểu được cơ chứ, hắn khẽ khịt mũi, nói:
- Hoá ra là thiếu chủ của Thành gia, thất kính, thất kính! Vừa rồi có chút thất lễ, hôm nay lần đầu gặp nhau, trước hết hãy thăm hỏi nhau một chút mới phải lễ. Ờ, Thành Đức Thao con mẹ ngươi khoẻ chứ???
Quân Mạc Tà dằn giọng nhả từng chữ thật dài và rõ.
Cái này thật là… so với việc chỉ thằng hói đầu mà chửi hoà thượng thì cũng chả khác là mấy.
Thế này thì giống như con mẹ hàng tôm hàng cá chanh chua cong cớn lại còn ân cần hỏi thăm lệnh đường của người ta nữa chứ.
Làm người sao lại vô sỉ đến thế được nhỉ?
Cái được gọi là phong thái của đệ nhất công tử bột của Thiên Hương thành, đến hôm nay mọi người mới được mở rộng tầm mắt. Đúng là tai nghe không bằng mắt thấy, quả thật chính xác à.
Thành Đức Thao giận đến nỗi tay chân run lẩy bẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc xanh lúc trắng đứng lên đối mặt với Quân Mạc Tà. Ai ngờ tên công tử bột này xuất thân cao quý mà chả khác gì một tên lưu manh, tính cách y hệt như một tên du côn, nên cái cao ngạo là đệ tử thế gia của hắn thành ra không có đất dụng võ. Huống chi, tuy gia thế của Thành Đức Thao không nhỏ, cũng có thể được xem là cường hào một phương nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một huyền khi thế gia trên giang hồ mà thôi. So với vị thế rực rỡ của Quân gia trên trường chính trị và quân đội thì đúng là không đáng để nhắc tới.