Dịch Giả: Sói
"Về phần phụ thân ngươi. Mặc dù mọi người chưa có gặp thế nhưng từ lời truyền ngôn mà nói, bất quá cũng chỉ là tu vi huyền thiên mà thôi, coi như là cùng đơn đấu đả đấu với Quân lão gia tử cũng không biết mỉu nào cắn mỉu nào, thậm chí khả năng phụ thân người thảm bại bỏ mình còn lớn hơn a. Thế mà còn dám nói đối phó với Quân Chiến Thiên không tốn sức, đúng là nói dối không biết ngượng mồm."
Người họ Thành này chính là hậu nhân của Giang Đông huyền khí thế gia, phụ thân hắn là Đừng đại gia chủ của Thành gia, gần đây không biết xảy ra chuyện gì mà lại đầu quấn dưới trướng nhị hoàng tử, nhị hoàng tử thấy gia thế nhà hắn cũng bất phàm cho nên mới khách khí một chút.
Thế nhưng bộ dáng người này không giống nam nhi, tính cách đã ngu ngốc lại còn kiêu ngạo, tự cho mình là cao nhất, bộ dáng lúc nào cũng ra vẻ mình là "lão tử là đệ nhất thiên hạ" không bằng.
Bình thường hắn không đem người khác để vào mắt. Mặc dù bản thân chỉ là ngân huyền đỉnh phong, thế nhưng lại tự coi mình có bản lãng không ai bì được.
Nhị hoàng tử hôm nay cho hắn tới đây là bởi vì biết Quân Mạc Tà là một tên ăn chơi trác táng, hắn ở chỗ này vừa lúc lại hợp cạ, thậm chí là lấy độc trị độc. Thế nhưng lúc này thấy biểu hiện của hắn như vậy, lại lo lắng hắn có ở chỗ này mà làm hỏng việc hay không?
Một người ngồi bên cạnh, vẻ mặt có chút uể oải, hai chân lúc khép lúc mở, tư thế có chút kì cục, cũng chính là vị Lưu đại nhân ngày đó truy kích vị thần bí kia rơi xuống nước, thằng nhỏ bị một lực ngàn cân đá cho một quả, khiến trong hoàng cung lại có một tên thái giám mới ra đời. Bất quá hắn bây giờ đang làm việc bên ngoài cung!
Lưu đại nhân đem chuyện ngày đó coi như một việc đại sỉ nhục!
Trong mấy ngày nay, Lưu đại nhân lúc nào cũng điên cuồng dùng mọi phương pháp để trị liệu, sau đó lại điên cuồng lùng bắt kẻ gây họa kia, thế nhưng ngày đó hắn cũng không thấy được chân diện mục của vị thần bí nhân kia, nhiều nhất là thấy được một cái mông trắng bạch mà thôi, cho nên mỗi ngày bắt được người khả nghi, hắn lại làm theo một trình tự máy móc: tiểu tử c** q**n ra, đưa mông cho Lưu đại nhân coi!
Cho nên thời gian này trong nhị vương phủ truyền ra một cái tin đồn: Lưu đại nhân từ sau khi bị thương, tính tình đại biến, chỉ có hứng thú nhìn mông đàn ông, mà nhất định phải là mông nam nhân trẻ tuổi, càng trắng càng tốt. Điều này làm cho đám thuộc hạ của Lưu đại nhân luôn luôn sống trong cảnh bất an lo sợ, mỗi khi đi qua hậu đình hoa viên lại phải che cái mông lại. Nếu như vạn nhất bị Lưu đại nhân coi trọng cái mông đầy đặn của mình. Vậy sau này mình còn làm người thế quái nào được nữa?
"Nhị gia, Quân tam thiếu gia đã tới." Cửa vừa mở ra, một người vóc dáng cao gầy tuyệt mĩ nhẹ nhàng đi vào, mắt phượng má hồng, b* ng*c đầy đặn vểnh lên, eo thon bó chặt, gót nhỏ uyển chuyển như gió thổi lá sen, chập chờn như bướm vờn nhành hoa, thế nhưng lại không hề lộ ra vẻ xuồng sã lẳng lơ, đúng là một tiểu mĩ nữ quốc sắc thiên hương.