Dịch Giả: Sói
Hồi tưởng lại ngày đó Quân Vô Ý tai Hoàng Hoa giết người, Quân Mạc Tà không khỏi nhíu mày, tựa như nghĩ tới một vấn đề nào đó.
Nếu như ở kiếp trước mà nói, công lực của mình bây giờ đã là một hậu thiên vũ giả rồi.
Nhưng tại thế giới này, cấp bậc rất nghiêm cẩn, chia ra làm nhiều cấp, khiến Quân Mạc Tà cảm thấy rất vi diệu.
Huyền khí ở thế giới này chia ra từ nhất phẩm đến cửu phẩm, sau đó là ngân phẩm đến thần huyền; mỗi một cấp bậc đều rõ ràng, nhưng bản thân mình do tu luyện Khai Thiên Tạo Hóa Công, nếu loại bỏ năng lực thần bí này ra, đơn thuần lấy lực lượng bình thường để đối chọi với cao thủ thần huyền là không có khả năng, thậm chí rất rất không thích hợp.
Bàn thân mình tu luyện so sáng với cấp bậc ở thế giới này mà nói, chẳng khác nào trực tiếp thông qua nhất, nhị...Tam cấp huyền khí, bắt đầu từ tứ cấp huyền khí mà tiến. Sau khi tu luyện một thời gian dài như vậy, nếu đơn thuần lấy lực lượng bản thân mà nói đã tương đương với ngân phẩm huyền giả rồi, cho dù là ngân phẩm huyền giả đỉnh phong mình cũng có thể dễ dàng g**t ch*t! Lấy tốc độ tiến bộ này mà nói, chờ khi mình tu luyện Khai Thiên Tạo Hóa Công đệ nhất trọng đến đại viên mãn, hắn là tương đương với ngân phẩm của thế giới này đột phá lên kim huyền, nếu là đột phá lên đệ nhị trọng thì sao đây? Không biết là đạt đến tình trạng gì nữa a?
Còn nữa, ở thế giới này lại có thể dùng ngoại lực làm tăng tu vi huyền khí nữa, như vậy bản thân tu luyện Khai Thiên Tạo Hóa Công có dễ dàng hay không? Nếu là có, vậy sẽ có lợi như thế nào đối với con đường tu luyện của mình đây?
Vừa nghĩ tới đây, Quân Mạc Tà nhất thời cảm giác bản thân đã va chạm quá ít với thế giới bên ngoài rồi, hẳn là từ giờ trở đi năng đi ra ngoài một chút. Dù sao thế giới trước mắt so với thế giới của mình còn rộng lớn và bất đồng hơn rất nhiều.
Quân lão gia tử không có ở nhà, Quân Mạc Tà tự tung tự tác kêu hai tên thị về theo mình ra ngoài. Dù sao cũng là nhị hoàng tử mời tiệc rượu, chỉ cần nhân thủ như thế này là ổn, nếu đối phương có ác ý, vậy chẳng phải là bê đá đập vào chân mình hay sao, cho nên chuyến đi này tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Quản Thanh Hàn vừa thấy Quân đại thiếu gia rời đi, ngay lập tức liền tới thư phòng của Quân lão gia tử, thấy phòng trống không, cơn giận giữ vẫn chưa tiêu tan, nàng liền vội vã chạy tới phòng tam thúc Quân Vô Ý.
Quân Vô Ý phát ra chủ lệnh phái đám người trung thành đi ra ngoài tiếp ứng đám thiếu niên thiếu nữ đang chạy nạn, đây là quyền lực mà lúc trước Quân lão gia tử truyền xuống cho tam gia, bất quá tam gia lúc này cũng không có tư vị nắm quyền lực trong tay mà cảm thấy sung sướng, ngược lại, hắn chỉ có thể ngồi trên xe lăn mà chỉ huy, tinh tế cân nhắc về vấn đề mà Quân Mạc Tà đã nói, con đường mà Quân Mạc Tà vẽ ra quả là một kế sách truy tung cao siêu, càng nghĩ lại càng cảm thấy bên trong có nhiều ảo diệu, Quân tam thiếu gia mỗi một cái nhấc chân giơ tay, mỗi một câu nói dường như đều bao hàm một cỗ thâm ý, mỗi một lần hắn trở về mình lại cảm thấy hắn có một cái gì đó rất mới mẻ!