Độc Cô Vô Địch mặt xạm tới đen tím, hung hăng lấy ra ngân phiếu, cảm thấy trong lòng bực bội vô cùng. Khó có thể tưởng tượng, danh tướng Quân Vô Hối năm đó phóng ngựa giữa thiên quân vạn mã, cuối cùng lại có một đứa con du thủ du thực như thế này.
Quân Mạc Tà đứng dậy đi ra ngoài, một chút sau lại trở về, theo sau là mấy đại hán, mỗi người mang theo vài vò rượu:
- Bảy vò rượu này, từng chén một mà bón cho bọn hắn, càng nhiều càng tốt! Nuốt xuống số rượu này là sẽ tỉnh lại.
Say bởi rượu đầu, thì dùng rượu pha nước sau mới có hiệu quả.
- Ngươi giỡn mặt ta sao?
Độc Cô Vô Địch giận tím mặt:
- Ngươi cho là ta không biết phương pháp này? Đã sớm thử từ lâu rồi nhưng vô dụng! Uống bao nhiêu, mửa ra bấy nhiêu.
- Ngươi thì biết cái gì? Bọn họ sở dĩ uống say như vậy, cũng vì bọn họ uống cực phẩm rượu ngon độc môn bí truyền của ta, một chén có thể pha ra một vò rượu. Tửu lực lớn thế, bọn họ uống vô cùng nhiều, sao lại không say cơ chứ? May mà bọn họ tu vi huyền khí cũng cao, nếu gặp người thường uống nhiều cực phẩm rượu của ta, bị say đến chết là chuyện thường. Vì thế, dùng phương pháp khác để giải rượu ngoài cách của ta sẽ không có tác dụng.
- Cho dù ngươi biết cách dùng rượu nhẹ trung hoà tửu lực trong bao tử bọn họ, nhưng rượu của ta dù có pha loãng ra cũng vượt xa các loại rượu khác trong thiên hạ, nên rượu thường đương nhiên không giải được! Chỉ có rượu ta nhưỡng ra, sau đó đem pha loãng, làm cho rượu đầu và rượu pha loãng hoà vào nhau trong bao tử bọn chúng mới có hiệu quả! Nói sâu xa vậy ngươi hiểu nổi không? Không có kiến thức nên không biết thưởng thức, không có thử nghiệm làm sao có thêm kiến thức? Vậy mà cũng gọi là đại tướng quân của đế quốc!
Quân Mạc Tà nói không chút lưu tình.
- Ngươi nói cứ cho là có đạo lý đi. Nhưng cần gì tới bảy vò? Bọn chúng có bảy người, tối đa một hay hai vò là đủ rồi! Ngươi nhân cơ hội làm tiền phải không?
Độc Cô Vô Địch quả thật là không hiểu lắm về rượu đầu say và rượu bình thường say thì khác nhau chỗ nào nên không thể làm gì khác hơn là đổi đề tài. Đây chính là một vạn lượng bạc một vò! Giá trên trời a.
- Rượu này của ta còn chưa có khai trương. Ngày hôm nay coi như cho ngươi mở hàng khai trương đi.
Quân Mạc Tà cười tủm tỉm, tay thì đếm ngân phiếu xoẹt xoẹt nói:
- Cái này là cho ngươi chiếm chút tiện nghi ngày khai trương đó! Sau này chưa chắc mua được rượu của ta với giá này đâu!
Mặt Độc Cô Vô Địch xám tới không thể xám hơn, hắn thực sự sợ rằng không kềm được tính nóng, trước mặt Quân lão gia tử mà tát thằng nhóc này phun răng ra ngoài nên lập tức bỏ về. Thật là vô lại đỉnh phong mà.
- Dạo này có người nói con hay trêu chọc tiểu nha đầi Độc Cô gia hả?
Quân lão gia tử hiền từ cười, nheo mắt lại nhìn đứa cháu một cách ấm áp.
- Gia gia, ngươi cũng tham gia náo loạn sao? Tiểu nha đầu dã man kia con trốn còn không kịp, vậy mà bọn họ tìm con nói ta khi dễ khuê nữ nhà bọn họ… Rõ ràng là con gái hắn khi dễ con thì có, còn ăn vạ sao? Thực sự là không có thiên lý mà!