- Các hạ tu vi huyền khí bí hiểm, lão phu tự nhận mình kém, lúc nãy quá lời thì cho lão phu xin lỗi. Còn nếu muốn đánh một trận thì lão phu xin hẹn một dịp khác lãnh giáo cao chiêu. Tuy nhiên, lúc nãy lão phu có nói, chúng ta là người đồng đạo, lão phu không rút lại lời nói này, nếu sau này hữu duyên tái kiến, lúc đó các hạ sẽ minh bạch lời lão phu.
Lão đầu nói xong thì lam quang phát ra, gió xoáy nổi lên, phi thân đi thật nhanh, quay đầu một cái cũng không thèm, tốc độ nhanh như con ngựa hoang bị chém một nhát sau đít.
Quân Vô Ý thở phào nhẹ nhõm. Đưa ánh mắt dò xét nhìn Quân Mạc Tà:
- Mạc Tà, tại sao con đã đạt Thiên Huyền rồi? Con làm thế nào mà tu vi tiến nhanh khủng khiếp thế?
Quân Mạc Tà chỉ cười mà không trả lời. Sau đó nháy mắt, hai người lại tiếp tục vội vàng trốn đi. Sau khi thay đổi vài lộ tuyến, đã tiến đến một rừng cây.
Ngay khi tới gần rừng cây, Quân Mạc Tà đột nhiên lại đứng lại, quay đầu nói to:
- Không ngờ có kẻ không sợ chết, dám theo đuôi chúng ta. Ngươi không sợ chết đúng không? Vậy ra đây đi, ta tiễn ngươi một đoạn đường!
Quân Vô Ý kinh hãi: "Lại có người theo dõi sao? Sao ta hoàn toàn không có phát hiện?" Trong lòng lại dâng lên một cảm giác thất bại.
Nhưng lần này, chờ một lúc lâu cũng không thấy động tĩnh. Lúc này, Quân Mạc Tà mới mỉm cười nói:
- Được rồi, đi qua phiến rừng cây này là chúng ta có thể về nhà. Hiện tại đã xác định không có ai theo đuôi chúng ta.
Quân Vô Ý giờ này mới hiểu ra:
- Mạc Tà, thì ra con nãy giờ đang giả bộ sao?
Quân Mạc Tà mắt trợn tròn nói:
- Tam thúc, người đừng nói với con người cũng tin con đạt Thiên Huyền đỉnh phong cảnh giới chứ? Người bây giờ đã là Thiên Huyền sơ giai, đến người cũng không phát hiện ra tung tích lão nhân kia, thế thì con dựa vào cái gì mà có thể phát hiện? Ha ha ha, lão nhân kia thực lực cũng mạnh mẽ, nhưng về tâm lý thì "thỏ" quá. Lão vừa nghe nói con sẽ "phơ" lão, lão đã sợ hãi cong mông bỏ chạy mất dép, thật là không có lịch sự tí nào mà hahaha…
- Ai bảo thần sắc của con giả bộ giống thật làm chi.
Quân Vô Ý lắc đầucười khổ nói tiếp:
- Nếu đổi lại là ta, ta cũng e là bị ngươi lừa mấy kiếp luôn rồi. Thêm vào đó, lam quang đậm sắc như thế, gặp người khác cũng cong đít mà chạy.
- Cũng không còn cách nào khác tam thúc ah. Ai mà biết chúng ta ra ngoai lần này lại có chuyện lớn thế này? Nếu chúng ta không cẩn thận thì chẳng phải mang tới họa diệt tộc sao? Thiên Huyền cao thủ lúc nãy thực lực đã ngang tay với gia gia, thực sự là dư sức bắt chúng ta! Nếu cùng người như vậy giao đấu thực sự thì chúng ta ngu còn hơn chữ ngu nữa.
Quân Mạc Tà vừa tiến sâu vào rừng vừa nói:
- Con phỏng đoán đằng sau của Hoàng Hoa Đường chắc chắn có một đương gia thế lực to lớn vô cùng, chúng ta phải thật cẩn thận, lại càng không thể kết quá nhiều thù địch. Trước khi chúng ta có đủ khả năng diệt cỏ tận gốc, trăm ngàn lần không thể để bại lộ thân phận.