Người hiện ra trước mắt Quân Vô Ý, do bị nhét vào trong bình một thời gian dài nên phần th*n d*** đã trở nên biến dạng kinh khủng, từ bắp chân tới phần hông cho dù đứng thẳng người lên cũng không được nổi hai thước, cánh tay cũng vặn vẹo vô cùng quái dị, xem ra bọn họ đã phải chịu cảnh như vậy từ rất lâu rồi. Cả người chỉ thò mỗi cái đầu ra để ăn uống, còn đâu đại, tiểu tiện đều làm luôn tại chỗ, cho nên căn phòng mới có mùi kinh khủng như thế.
Những người còn lại trong phòng ánh mắt lấp lánh nhìn về phía hai người, trong miệng ú ớ như muốn nói gì đó nhưng không được, hóa ra tất cả đều bị cắt mất lưỡi rồi...
"Đây là những người kém nhất".... Đúng, đó là những người mà lũ súc vật kia cho là không có tiền đồ, nên mới nhét bọn họ vào đây nuôi, qua một đoạn thời gian để cơ thể biến dạng, rồi bán họ cho những gánh xiếc, những người đó sẽ lợi dụng vẻ dị dạng của những con người đáng thương này để hốt bạc người xem. Quân Mạc Tà cũng chỉ dám ngó qua một lần rồi quay đi. "Tam thúc, bây giờ thúc còn cho rằng lũ súc vật kia không đáng chết nữa không? Có thể giảng đạo lí với chúng không?"
"Lũ khốn khiếp chết không hết tội, bọn chúng xứng đáng chịu vạn đao phanh thây!" Quân Vô Ý vừa thẹn, vừa giận! "Loại việc làm độc ác như vậy thật không thể tưởng tượng được chúng có thể tàn nhẫn làm được! Bọn chúng chết quá tiện nghi rồi!"
"Đầu tiên là chúng thu nhận trẻ mồ côi, sau đó tuyển chọn một số đứa có tư chất tốt nhất huấn luyện thành những cỗ máy giết người, còn những đưa có bề ngoài dễ nhìn sẽ để lại dạy dỗ một chút, nam thì thành tiểu đồng, nữ thì thành hầu gái, những đứa kém hơn một chút thì đào tạo thành tay sai chó săn cho chúng nó, tất cả những đứa còn lại thì được "nuôi dưỡng" cẩn thận như trước mắt đây! Cho nên những kẻ bị giết ở đây đều phải chịu trách nhiệm về chuyện này! Bọn chúng còn là người sao? Còn khuyên bảo được sao? Cho nên cháu đã không ngần ngại quyết định đuổi tận giết tuyệt! Phải giết hết.... giết để mình cảm thấy thoải mái hơn một chút!"
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng gật đầu, thấy vậy, mấy thanh niên nam nữ lúc nãy đang rụt rè mới cúi xuống nhặt một chút vàng bạc, sau đó quay về phía hai người dập đầu tạ ơn rồi hường thẳng ra đại môn chạy trốn...
"Tam thúc, người có nghĩ rằng trong đám hài tử ở đây, cũng có đứa là con cái những bộ hạ ngày trước tử trận sa trường của người không? Nghìn vạn lần thúc không nên vội vàng phủ nhận, trời có lúc mưa lúc nắng, cho nên không thể tránh được loại chuyện kiểu này xảy ra!" Một câu nói đó làm cho hai mắt Quân Vô Ý đỏ hoe!
Tuy câu nói có phần lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng hắn không thể phủ nhận nó cũng rất có lí.
"Tại Thiên Hương quốc, những nơi thế này không phải là chỗ nào cũng có, ngẫu nhiên mới có thể bắt gặp một lần nhưng tuyệt đối không ít! Chẳng qua chúng không có lộ liễu như nơi này mà thôi." Quân Mạc Tà thở dài một tiếng, nhướng mày nhìn lên bầu trời; hình như đang có rất nhiều người dồn dập chạy tới đây thì phải.