Hàn Yên Dao trước khi rời đi đã từng nói với Quân Vô Ý rằng chỉ cần Quân Vô Ý có thể đạt tới cảnh giới chí tôn Thần Huyền thì chuyện tình cảm hai người sẽ có nhiều hi vọng. Tuy nhiên, Quân Vô Ý mặc dù là kỳ tài ngút trời, nhưng tu vi vẫn chỉ là trung cấp Kim Huyền. Nếu so với Thần Huyền cảnh giới thì thật sự là quá xa xôi, nói không may có lẽ là không bao giờ đạt tới được cảnh giới đó.
Tuy nhiên, hai năm sau đó, Quân gia tại Thiên Hương Quốc gặp phải đại kiếp nạn. Hai huynh trưởng của Quân Vô Ý là Quân Vô Hối, Quân Vô Mộng không biết lý do tại sao đều chết trận một cách không minh bạch. Thêm vào đó, trong một lần chinh chiến sau đó, Quân Vô Ý đã cầm chắc chiến thắng trong tay, cuối cùng lại bị người khác ra tay ám toán, toàn quân đại bại, đến bản thân cũng trở thành một người tàn phế.
Năm xưa, Mộ Tuyết Đồng này cũng là một trong những người tùy tùng đi theo Hàn Yên Dao ra ngoài, cũng là người duy nhất ngoài Hàn Yên Dao trong Phong Tuyết Ngân Thành không ghen ghét Quân Vô Ý. Hai người năm xưa không khác chi là huynh đệ ruột thịt.
Sau này, vì mặc cảm thân thể tàn tật, Quân Vô Ý mất hết hi vọng, biết mình và người kia đến cuối đời cũng sẽ không còn cơ hội bên nhau nữa. Thời gian trôi như tên bắn, nháy mắt thì mười năm đã trôi qua, Quân Vô Ý nghĩ chỉ trong giấc mơ mới có thể tương phùng, không ngờ đến ngày hôm nay lại nhận được tin tức của Hàn Yên Dao.
Vào giờ khắc này, trong lòng Quân Vô Ý quả thực giống như bão táp mưa sa cuốn tới.
Quân Mạc Tà chỉ lẳng lặng mà đứng nghe chứ không nói gì. Hắn hiểu rõ Quân Vô Ý là đang nói cho chính bản thân mình nghe chứ không phải thực sự nói cho hắn nghe. Những chuyện này, tam thúc đã chôn chặt trong lòng từ lâu lắm rồi, đến hôm nay, khi nghe được tin tức của người xưa, trong lòng vô cùng kích động, làm cho chuyện xưa cứ như muốn tuôn trào.
Tam thúc của hắn hơn nay thật ra chỉ muốn nói hết ra cho nhẹ lòng, chứ không phải nói cho một ai nghe cả, mà nghe xong hiểu hay không hiểu tam thúc cũng không quan tâm.
Bây giờ, cho dù trước mặt Quân Vô Ý là một tảng đá thì thúc cũng tiếp tục nói hết chuyện trong lòng ra.
Dù sao, mười năm nay, gánh nặng trong lòng của Quân Vô Ý thật sự là quá lớn.
Kí ức xưa phủ đầy bụi, chôn chặt trong lòng Quân Vô Ý như ngọn núi lớn đè nặng trong tâm khảm cuối cùng cũng được Quân Vô Ý nói ra, thời gian cứ chầm chậm trôi…
"Đến cuối cùng, Quân gia không bao giờ lấy lại được phong quang khi xưa. Sau khi đại ca và nhị ca bỏ mình trận mạc, ta cũng hoài nghi do PhongTuyết Ngân Thành âm thầm ra tay trong bóng tối. Tuy nhiên, khi đó võ công ta thấp kém, trong khi đó chuyện tình của Phong Tuyết Ngân Thành lại vô cùng bí ẩn nên cuối cùng ta vẫn không điều tra được gì.
Cuối cùng, cũng đến phiên ta gặp tai nạn, khi đó, ta cùng địch quân của Vũ Đường đế quốc chiến đấu, ta chiếm ưu thế hoàn toàn, chỉ còn thiếu một bước nhỏ nữa là toàn quân đại thắng. Tuy nhiên, cũng giống đại ca và nhị ca, lúc đó, trong quân của Vũ Đường đế quốc bỗng nhiên xuất hiện một số tuyệt đỉnh cao thủ, tu vi huyền khí cực cao. Bọn họ xuất lĩnh một đám kỵ binh tấn công chúng ta, làm chúng ta toàn quân đại loạn!"
"Sau đó, đám người này đánh thẳng vào trung quân của ta, ai trong số đó đều đạt cảnh giới Thiên Huyền đỉnh cấp. Ta còn nhớ rõ khi đó, Trần Nhị mặt rỗ cố gắng quát to: " Tam tướng quân! Chạy nhanh đi! Chạy nhanh" Ta còn thấy rõ máu của hắn phun trào đỏ thẫm trong sắc xanh của huyền khí.
Rồi Kiều Mãnh, Đoạn Thất Lang, tiểu cà lăm, tất cả bọn họ đều che chắn trước mặt ta, liều mạng bảo vệ cho ta. Trước khi bị g**t ch*t, trong mắt mỗi một người đều cố gắng hướng về phía ta như muốn nói " Chạy nhanh đi tướng quân!". Nhất là Kiều Mãnh, trước khi hắn chết còn cố gắng ôm chân một người, toàn bộ xương đầu bị đánh nát, miệng vừa phun máu vừa quát ta mau chạy đi!"
Trong khoảnh khắc đó, ta như chìm vào trong một cơn ác mộng kh*ng b*. Máu bọn hắn bắn tung tóe trên mặt ta, đó chính là máu huynh đệ của ta!"
Quân Vô Ý đau khổ cúi đầu, mặt nhăn nhó đau khổ. Khi nói tới lúc Trần Nhị mặt rỗ trước khi chết ráng quát hai câu, thanh âm của Quân Vô Ý giống như hét lên, nhưng sau đó lại trầm xuống, như nỉ non, thanh âm run rẩy… Khi nói xong, thúc không tự chủ đưa tay cố gắng vuốt mạnh khuôn mặt mình, giống như muốn dùng tay xoá đi đoạn kí ức máu của các chiến hữu bắn tung toé lên người mình để giúp mình chạy thoát.
"Nhưng ta lúc đó đã điên rồi, những người này đều là huynh đệ thủ túc của ta, cùng ta lớn lên, chúng ta không biết bao nhiêu lần cùng nhau uống rượu, ca hát, săn bắn, còn cùng nhau chinh chiến sa trường giết địch. Vậy mà chỉ trong tích tắc, tất cả đều bỏ mạng trước mắt ta!"
" Bọn họ chết sạch, ngay trước mắt ta, huynh đệ của ta, anh emcủa ta, một người cũng không còn!" Quân Vô Ý hét to lên, như uất hận đã lâu, đầu ngẩng cao, hai mắt nhắm chặt, hai giọt nước mắt âm thầm chảy xuống"
" Vì ta! Chính vì ta mà bọn họ phải chết!"
"Ta muốn liều mạng, ta muốn giết sạch! Giết sạch bọn chúng! Giết!" Quân Vô Ý hét lên phẫn hận, nhưng sau đó lại vô lực gục xuống: "Khi đó, công lực của ta quá yếu, thực sự là rất yếu,bọn chúng tùy tiện cử ra một người đã chế trụ được ta, sau đó chúng đầu độc ta, lại hủy đi huyền khí trong đan điền của ta, phong bế kinh mạch nửa th*n d*** của ta! Ta một tiếng rên cũng không phát ra, ta chỉ nhìn chằm chằm bọn chúng, nhìn không chớp mắt. Tuy bọn chúng tên nào cũng mang mặt nạ, nhưng ta chắc chắn với ta, chỉ cần bọn chúng xuất hiện trước mắt ta, ta lập tức có thể nhận ra!"
" Lúc đó, ta đã biết bọn chúng chính là người của Phong Tuyết Ngân Thành! Người đến từ nơi quỷ quái đó, ai cũng mang một loại hàn khí ác ma! Ta luôn nhớ rõ, thời khắc bọn chúng hành hạ ta, tên nào cũng đắc chí cười to thỏa mãn" Hai mắt Quân Vô Ý lúc này đã trở nên đỏ bừng.