Dịch Giả: KobayashiMidori
Từ biểu hiện sâu xa khó hiểu của Quân Vô Ý mà xem, tất nhiên có rất nhiều chuyện xưa a cất giấu trong lòng.
Lúc này Quân Vô Ý đang cố gắng áp chế sự khó chịu trong tâm. Nếu không, tức quá hoá rồ thì bao nhiêu cố gắng trước đây sẽ thất bại trong gang tấc!
Quân Chiến Thiên nhìn biểu tình trên mặt Quân Vô Ý, tựa hồ hiểu được cái gì, trong mắt không khỏi hiện ra vẻ buồn phiền.
- Đúng là nhiều năm không thấy, không biết hôm nay có khách quý từ xa tới, không kịp đón tiếp, thỉnh vào trong nói chuyện.
Quân Vô Ý ngồi bất động, chậm rãi nói, thanh âm hùng hậu vang xa, có vài phần trầm tĩnh. Ngay trong nháy mắt, Quân Tam gia đã bình tĩnh trở lại, trên khuôn mặt tuấn vĩ trở nên không còn bận tâm, đôi đôi mắt nhất thời trở nên thâm sâu không lường được. Người quay đầu nói với Quân Chiến Thiên:
- Phụ thân, là bọn hắn đến đây. Việc này người không cần ra mặt đâu, một mình con có thể đối phó.
Quân Chiến Thiên chậm rãi gật đầu, sắc mặt nặng nề.
Quân Mạc Tà mỉm cười đứng lên, nhẹ nhàng cản lại người phía sau xe lăn của Quân Vô Ý, nói:
- Để con đưa tam thúc đi.
Hắh chậm rãii đẩy chiếc xe lăn đi ra ngoài. Trong lòng lạnh lùng cười: "Thịnh Bảo Đường, quả nhiên có ân oán với Quân gia!"
Bên trong tiểu viện, có hai người trung niên áo trắng đứng cùng nhau. Cả hai đều anh tuấn, phong độ. Nhưng từ trong mắt Quân Mạc Tà nhìn ra được, hai người này tuy đứng cùng nhau, tư thế cũng không khác mấy, chia ra trái phải mà đứng, nhưng trong mắt hai người đều có ý thể hiện phòng bị đối phương.
Cho nên Quân Mạc Tà lập tức nhận định, hai người tuy ra vẻ hòa hợp, nhưng thật ra là đang phòng bị lẫn nhau! Hai bên tuy rằng cũng đến từ một nơi, nhưng nội tâm không hòa hợp, thậm chí còn có sát ý!
Khó trách ngày đó ở Thịnh Bảo Đường, phản ứng của Thịnh Bảo Đường đối với sự ra giá của mình lại mâu thuẫn đến vậy. E rằng sự mâu thuẫn đó xuất phát từ chính hai người này.
- Mộ huynh, từ biệt nhau nhiều năm, phong thái của huynh vẫn tốt như xưa!
Trên mặt Quân Vô Ý đột nhiên có chút vui mừng, nhưng phần nhiều là sựthương cảm hoài niệm. Hắn mỉm cười với một người trong đó, về phần người còn lại thì không thèm để ý tới.
Bạch y nhân này tiến lên một bước, cẩn thận xem kỹ khuôn mặt Quân Vô Ý, có chút kích động nói:
- Vô Ý tiểu đệ, đệ vẫn vậy, vẫn phong thái năm xưa. Nếu tiểu thư mà biết, chắc chắn sẽ…
Khi nói tới đây hắn đột nhiên dừng lại, cười áy náy nói:
- Vô Ý, mười năm qua đệ vẫn tốt chứ? Huyền khí tiến giai đến địa huyền rồi ah? Quả nhiên là đáng mừng.
Trên thực tế, lấy niên kỷ của Quân Vô Ý mà nói, bình thường có thể đạt tới cảnh giới địa huyền trung giailà đã có thể nói là đáng quý rồi, huống chi Quân Vô Ý đã tàn phế mười năm nay. Huyền khí tu vi không những không lùi mà còn tiến bộ, chắc chắn là vô vàn khó khăn.tuy nhiên, Quân Vô Ý cho dù tiến bộ như thế no, chung quy vẫn là người tàn phế. Chuyện này, lại không thể thay đổi, ít nhất trong mắt "Mộ huynh" này là như vậy.