Dịch Giả: Sói
Độc Cô Vô Địch thở phì phò ngồi xuống, tiện tay nâng chén rượu bên cạnh lên ngửa cổ một hơi uống sạch, âm thanh ừng ực ừng ực vang lên. Lão không tự chủ được khen: "Rượu ngon! Đúng là rượu ngon, nghe dang đã lâu nay mới được thấy a!"
"Đây đúng là thứ rượu tốt." Quân Mạc Tà cười giống tiểu hồ ly, nói: "Xin hỏi đại tướng quân, mười vạn lượng một vò, chẳng lẽ là quá đắt sao?"
Chép chép miệng, Độc Cô Vô Địch buột miệng nói: "Đáng giá, quá đáng giá."
Nhấn thời lão trợn trừng mắt dật mình nói: "Rất, rất không đáng, giá trị cái rắm! Một vò rượu ngươi bán mười vạn lượng, ngươi định chém người à!"
"Mười vạn lượng chính là mười vạn lượng, chỉ có một giá, ai mua thì mua, nếu đại tướng quân không có mắt, rắp tâm nói dối, ta cũng chẳng còn các nào."
Quân Mạc Tà trở mình, ánh mắt xem thường, tiện tay cầm một chén rượu đẩy qua nói: "Đây là rượu nước đầu, Độc Cô đại tướng quân thử một chút cũng không mất một vạn lượng bạc một chén đâu! Một chén này là tiểu chất kính trưởng bối, coi như là tặng không tính tiền."
Độc Cô Vô Địch hừ lạnh hai tiếng, rất muốn nói không thèm, thế nhưng lại không cưỡng được hấp dẫn bực này, liền mở rộng miềng nói: "Rượu này quả thật không tồi, thế nhưng cũng không phải là thượng phẩm, cũng không đến mức một vạn lượng một chén a." Nói xong lão liền bĩu môi nâng chén rượu lên, chớp mắt đã dốc cạn vào trong cổ họng.
"Khà" Một cỗ mát lạnh như tơ tằm truyền tới yết hầu, "ầm" một tiếng lại như núi lửa sắp phun trào, Độc Cô Vô Địch cảm thấy máu huyết toàn thân cũng bị thiêu đốt, một chén xuống bụng, cư nhiên cảm thấy đầu óc có chút mơ hồ, lão cố gắng khắc chế cảm giác này.
Hai mắt cũng đỏ bừng lên.
"Rượu ngon! Không hổ là rượu nước đầu!" Độc Cô Vô Địch nâng cái chén trống trơn lên lắc lắc, rồi đặt mạnh lên bàn nói: "Thêm một chén nữa!"
"Một vạn lượng một chén, tuyệt không hai lời." Quân Mạc Tà hừ một tiếng nói tiếp: "Độc Cô tướng quân, người đã uống hết một chén một vạn lượng bạc rồi đó! Cư nhiên còn muốn thêm một chén nữa? Vậy mà còn nói rượu này không phải thượng phẩm, là giá trên trời!
Một chén trước là tặng, nếu muốn uống nữa, vậy tiểu chất cũng không còn đủ rượu để tặng nữa rồi!"
"Rượu này quả thực là hảo tửu, bất quá cũng không đến cái giá một vạn lượng một chén chứ?" Hai mắt Độc Cô Vô Địch tham lam nhìn bình rượu, trong đầu lão có một loại d*c v*ng muốn xông lên đoạt bình rượu kia, thế nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thừa nhận.
Nói đùa! Đây chính là vấn đề lớn a! Nếu mình thừa nhận chén rượu này đáng giá một vạn lượng bạc, vậy Độc Cô thế gia sẽ phá sản tại đường tràng rồi.
"Theo ý tứ của Độc Cô đại tướng quân, chẳng lẽ muốn ghi nợ?" Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng nói tiếp: "Hay là Độc Cô gia xông vào nhà Quân gia, tùy ý đập phá, khiến chúng ta mang nhục một phen,.
Cuối cùng thấy nhà ta có rượu ngon liền quay lại mạnh mẽ cướp đoạt, hay coi hết thảy những lời này đều là lời ngoài miệng, tựa như quá khứ? Cho nên định bỏ đi? Quân gia ta ngay cả điểm mặt mũi ấy cũng không có hay sao? Há có thể để cho người của Độc Cô các người khi dễ?"