Bảo vệ cửa đứng trang nghiêm hồi đáp:
- Dạ có, bảy vị Độc Cô thiếu gia đích xác có đến, bọn họ đến tìm thiếu gia. Về phần vì chuyện gì, thuộc hạ cũng không biết.
Tên thủ vệ gác cổn này chính là quan binh cũ của Quân Vô Ý, đương nhiên hiểu rõ ý tứ của Quân Vô Ý.
-Thì ra là thế. Việc này nói chung là việc của đám con nít chơi đùa, không phải trách nhiệm của ngươi.
Quân Vô Ý nhàn nhạt nhìn Độc Cô Vô Địch, thản nhiên hỏi:
- Độc Cô huynh, chuyện tình của đám tiểu bối lại khiến cho Độc Cô huynh tự mình đích thân đến đây, ha ha, thực sự là cha con tình thâm.
Độc Cô Vô Địch khuôn mặt hơi đỏ, chậm rãi nói:
- Huynh thực ra cũng không muốn quản bọn chúng, nhưng vì lão gia tử lo lắng, nhất định muốn vi huynh đến xem mà thôi, nếu bảy tiểu tử không hiểu chuyện làm xằng bậy, mang tới phiền phức cho Quân gia thì hỏng bét.
- Đúng vậy, ha ha, nếu vậy thì hỏng bét thật.
Quân Vô Ý nhàn nhạt cười cười, nói:
- Bất quá nếu là chuyện của bọn nhỏ, Quân gia đệ đều là mắt nhắm mắt mắt mở không để ý. Độc Cô huynh nếu muốn tìm, chắc là phải tìm đứa cháu của đệ mà hỏi thôi. Thật là ngại quá, thân thể này của đệ quá kém, mới nói mấy câu với huynh đã thấy mệt mỏi, đệ xin cáo từ.
Độc Cô Vô Địch vẻ mặt trở nên tím tái, ngây ngốc cả nửa ngày, nói không ra lời: "Để ta trực tiếp tìm Quân Mạc Tà nói truyện, cái này là sao? Thân phận của ta là gì? Hắn là thân phận gì? Ta dù sao cũng là trưởng bối của hắn nha. Tuy nhiên, Quân tam gia thân thể không khỏe thì ai cũng biết, tới tận đây đón tiếp ta, thật sự đã rất nể tình rồi, nếu ta cứ cố ép buộc hắn thì không hay cho lắm."
- Người đâu, nhanh chân đi báo tin cho thiếu gia, nói có Độc Cô đại tướng muốn gặp hắn.
Quân Vô Ý mỉm cười, ôm quyền nói:
- Độc Cô huynh xin cứ tự nhiên. Quân gia và huynh cũng không phải người ngoài, tiểu đệ thực sự hơi mệt mỏi, xin cáo từ.
- Tam đệ xin cứ tự nhiên, bảo trọng nhé.
Độc Cô Vô Địch cười khan một tiếng, cảm thấy cả người khó chịu. Tuy năm xưa Độc Cô gia chưa bao giờ làm gì có lỗi với Quân gia, nhưng dù sao cũng bị hoàng đế bệ hạ mang ra dùng làm công cụ chống đối Quân gia. Thêm vào đó lại là ngay khoảng thời gian Quân gia song hùng vừa chết trận một cách không minh bạch, ai cũng cảm thấy khó xử, nên hắn cũng không trách Quân Vô Ý có thành kiến với mình.
Những năm gần đây, Độc Cô Vô Địch vẫn mong muốn cởi bỏ gánh nặng bị hiểu lầm này. Mặc dù hắn tự vấn, có thể nói là không thẹn với lương tâm, nhưng mỗi lần hắn đối mặt với Quân Vô Ý, hắn không hiểu vì sao luôn ngại ngùng cúi đầu. Trong thâm tâm, hắn vô cùng hối hận khi xưa không được cùng Quân Vô Hối đồng sinh cộng tử, đến cuối cùng gia tộc của mình lại ….
Tuy rằng Độc Cô gia tộc vẫn âm thầm có ý bảo vệ Quân gia, nhưng tên tiểu tử Quân Mạc Tà này thực sự không dạy không được, hắn coi như ra tay giáo huấn thay Quân Vô Hối đại ca…
Độc Cô Vô Địch âm thầm thở dài, hướng về dãy nhà Quân gia tiến tới. Khí thế mênh mang lúc nãy của Quân Vô Ý đã hoàn toàn tan biến. Hắn hiểu khí thế đó là dằn mặt hắn: Chuyện của đám nhỏ thì để đám nhỏ giải quyết, trưởng bối không nên tùy tiện nhúng tay vào.