Quân Mạc Tà giương một ngón tay ra chỉ, huynh đệ bảy người nhãn thần đều nhìn theo hướng ngón tay hắn, nhất thời trở nên cứng đờ. Cả đám tức giận mắng:
- Ngươi còn nói không nhiều lắm? Cái vò lớn như vậy a!
Bên trong ít ra cũng phải năm mươi cân rượu. Chỗ này...... ít nhất.... cũng có vài trăm cân, đáng tiếc là chúng ta chỉ có thể ngửi... Một giọt cũng không được nếm, một giọt cũng đánh giá nghìn vàng a, ngươi tại sao không đi cướp luôn đi?... Bất quá, chỉ ngửi hương vị thôi thì rượu này nghìn vàng cũng đáng.
- Các vị đại ca, chúng ta không phải đi bái kiến Độc Cô lão đại nhân sao?
Quân Mạc Tà đi vài bước, nhìn lại, chỉ thấy bảy người vẫn vẫn đứng yên như cũ, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mấy vò rượu, chân giống như đã mọc rễ dính chặt vào đất, quanh mép nước dãi dầm dề.
Lẽ nào có keo dính dưới đế giày sao? Dưới đất nhất định là không có keo dán, bất quá ma lực của rượu ngon cũng rất lớn!
- Thì ra là thế, nhờ bảy vị đại ca nhắc khéo, tiểu đệ xin đa tạ.
Quân Mạc Tà quay ngược trở lại, trầm giọng quát:
- Người đâu?
Lập tức mấy người giúp việc vvọi vàng chạy đến:
- Thiếu gia có gì phân phó?
- Bổn Thiếu gia đã không cẩn thận, các ngươi tại sao cũng vô ý như vậy? Đem hết mấy vò rượu này niêm phong lại, nếu không phải nhờ các vị Độc Cô đại ca nhắc nhở, rượu của ta đã bay mùi hết rồi! Sau đó, đem tất cả khiêng đi cho ta...
Quân Mạc Tà nói tới đây thì ngừng một chút.Mấy người giúp việc há hốc mồm, thiếu gia không phải nói lầm chứ? Không phải lúc nãy người vừa dặn chúng ta nhất định không được niêm phong mấy vò này rồi để đây sao? Bây giờ lại nói như thế?
Bảy vị mãnh nam của Độc Cô gia nghe vậy đều thấy sướng âm ĩ, cho rằng Quân Mạc Tà kêu người giúp việc khiêng mấy vò rượu này làm lễ vật tặng cho lão gia tử nhà mình, vừa nghĩ tới sau này có thể thưởng thức một chút liền nhịn không được trên mặt lộ rõ sự vui mừng mà khoa chân múa tay, bỗng nghe:
-.... khiêng vào để trong kho của ta, chờ buổi tối ta trở về sẽ cùng gia gia và tam thúc cử hành gia yến!
Quân Mạc Tà nghiêm mặt nói:
- Nhân tiện mời thêm vài vị khách, mà chừng này rượu e là không đủ.... các ngươi nên chuẩn bị thêm rượu dự trữ, kẻo làm chậm trễ việc đón tiếp khách quý.
Mấy người giúp việc cúi người nhận mệnh, tiến tới mấy vò rượu đem chúng niêm phong lại.
- Chậm đã!
Độc Cô Anh động tác mau lẹ không gì sánh được, nhảy tới cạnh vò rượu, hất người giúp việc ra rồi đem mấy bình rượu giấu sau lưng. Tư thế phi thân đẹp mắt như vậy, nếu là người không biết còn tưởng rằng tên này chính là một tuyệt thế cao thủ đang xuất tuyệt chiêu. Sáu huynh đệ còn lại cũng sực tỉnh, không hẹn mà cùng tiến tới chắn trước mấy vò rượu, bày ra tư thế sắp sửa gặp đại địch đến nơi. Té ra những vò rượu này là để Quân gia khuya hôm nay tiếp tổ chức yến tiệc, mà còn có khả năng không đủ rượu. Nói vậy chẳng phải là sau tối hôm nay, tất cả mấy vò rượu ngon này cũng không còn? Bọn họ cũng không nghĩ tới, lời nói của Quân Mạc Tà thật sự có quá nhiều kẽ hở, lúc thì nói mình muốn giữ lại từ từ uống, lúc thì lại nói sẽ tổ chức yến tiệc, đem rượu tiếp đãi khách cho tới hết thì thôi, đúng là tiền hậu bất nhất mà. Tuy nhiên, bảy người này khi nghe rượu ngon sẽ không còn, trong lòng đã cuống cuồng, làm sao mà nhận ra.