Mấy tên gia hỏa này ngoại trừ hơi lớn tuổi, vẫn còn có chút nóng nảy, về cơ bản mỗi người đều vô cùng "đức hạnh", quả thật là huynh đệ một nhà có khác, người nào cũng cao lớn thô kệch, đầu to mắt lớn, râu ria xồm xoàm trên mặt, vừa mới gặp làm cho người khác liên tưởng đến ngay đám cỏ mọc ngang trên lối đi vậy.
"Thực sự quá thần kì mà! Mấy tên này được nuôi lớn bằng cái gì vậy ta? Mỗi người đều có đầy đủ những nét "ưu tú nhất, dũng mãnh nhất" của Trương Phi, nếu cho mấy tên này đi tới thế giới lúc trước của mình đóng Tam Quốc Diễn Nghĩa, chắc chắn cả đám này khỏi cần hóa trang luôn, hơn nữa, quan sát kĩ còn thấy so với hàng hiệu còn "khủng" hơn nhiều".
Bỗng nhiên, trong lòng Quân Mạc Tà có một loại cảm giác là lạ, không biết phải nói thế nào cho đúng nhỉ! Đúng rồi, đó là sự "Hâm mộ", một nỗi "hâm mộ" đến tột cùng: "Thực là làm khó ba huynh đệ Độc Cô gia tộc rồi, luôn luôn ao ước có mấy đứa con đủ khả năng để kế nghiệp cha, thế mà không ngờ lại có những cả bẩy người, mà người nào người ấy cũng vô cùng "đức hạnh". Ôi! Thật khéo mà..."
"Quân Mạc Tà! Tiểu tử ngươi có chạy đằng trời?" Độc Cô Anh dẫn đầu, liếc xéo Quân Mạc Tà một cái, ngay sau đó là một loại âm thanh mà người ta vẫn gọi là gầm rống vang lên, thì ra cả sáu người còn lại cũng thật hiểu ý nhau, đồng thời há miệng rống to:" Quân Mạc Tà, tiểu tử ngươi có chạy đàng trời!"
Khinh khủng, thật giống như sấm động giữa ban ngày!
Cây cỏ trong hoa viên dường như cũng cảm nhận được sự kinh khủng này, run rẩy không thôi.
Quân Mạc Tà trong lòng vẫn đang tán thưởng ông tạo sao lại khéo tay tới mức này, thiên hạ quả nhiên nhiều quái sự, không thiếu thứ gì! Đột nhiên trước mắt tối sầm lại, thì ra bảy cái cột đình đang sừng sững trước mặt, trên đó là bảy khuôn giống hệt nhau, mặt đen thui như đít nồi, mười bốn con mắt trợn trừng trông như hung thần ác sát xuất thế vậy, so với họ Quân Mạc Tà phải thấp hơn cả nửa cái đầu.
Người không biết khẳng định nghĩ rằng Quân đại thiếu gia đang thiếu nợ của bảy vị "tráng hán, dũng mãnh" này!
Ngày xưa có truyện Nàng Bạch Tuyết và Bảy chú lùn: còn hôm nay Quân Mạc Tà lại ở cùng một chỗ với bảy cái cột đình, chuyện này mà đồn ra ngoài không khéo sau này viết thành cổ tích cũng nên...Quân Mạc Tà trong đầu miên man suy nghĩ, lui về phía sau môt bước, nhìn thẳng bảy vị nhân huynh trước mặt. Không còn cách nào, nếu không làm vậy, chắc chắn phải ngẩng lên mà nhìn. Trên mặt hiện lên vẻ tươi cười, tiêu sái nói: "Nguyên lai là bảy vị Độc Cô đại ca, thất kính, thất kính; úi, để ta sai gia nhân phà trà mời các vị."
"Bớt nói nhảm đi, ở trước mặt lão tử còn dám hoa chân múa tay à!"
Độc Cô Anh vẻ mặt dữ tợn, song quyền nắm chặt, khớp xương kêu răng rắc quát: "Quân Mạc Tà, tiểu tử thối ngươi đúng là gan lớn, dám trêu trọc tiểu muội của chúng ta! Giỏi...! Để coi hôm nay lão tử đánh ngươi thế nào!"
"Giề? Trêu trọc tiểu muội của các ngươi? Độc Cô Tiểu Nghệ?! Lời này ai nói vậy? Chuyện này là sao?" Quân Mạc Tà ngạc nhiên nói, đúng là không dám nghĩ tới loại lí do thế này. Bộ dạng cũng không có chút giả dối nào cả.