" Con thực sự cũng không muốn làm như vậy, con biết tất cả những người này đều là thuộc hạ cũ của người và gia gia, thậm chí có người từng là huynh đệ vào sinh ra tử. Tuy nhiên, chúng ta không thể đem sự tồn vong của Quân gia đặt trên một cái hi vọng mong manh xa vời như thế. Nếu lần này chúng ta không tàn nhẫn, tương lai sau này có thể chính chúng ta sẽ phải chịu đựng sự tàn nhẫn. Tam thúc cũng hiểu rõ là nội gián không phải chỉ có một người. Lẽ nào tất cả bọn họ đều phản bội hoàng gia mà gia nhập Quân gia chúng ta? Đây chính là chuyện hoang đường. Nếu những bí mật của Quân gia chúng ta lộ ra làm cho hoàng gia trở nên nghi ngờ, thì mấy trăm người sống trong Quân gia, mấy nghìn con dân sống trong đất được cấp cho Quân gia, thậm chí tất cả các phe phái, tướng lĩnh trong quân đội dưới trướng Quân gia đều bị liên lụy. Đây chính là liên quan tới sống chết của cả vạn người. Phải làm như thế nào, con nghĩ tam thúc còn rõ ràng hơn con. Mấy hôm trước, tam thúc đã từng nói với con, làm thế gia công tử thật sự quá bi ai, nhưng làm sao chọn lựa được người sinh ra mình ( chọn nhà mà vào), chỉ có thể chấp nhận thôi. Tam thúc bây giờ đã chấp chưởng sự sống chết của toàn bộ Quân gia, chẳng lẽ đến lúc này lại lùi bước sao?" Quân Mạc Tà lạnh lùng phân tích tình huống nguy hiểm của Quân gia, thần sắc cũng từ từ trở nên tàn khốc.
Nói đến lúc sau, ngữ khí của hắn đã trở nên dữ dội.
Quân Vô Ý nhíu mày hỏi: " Nếu nói như vậy, chúng ta cứ phải khổ sở giấu diếm hoài, cho đến chết cũng không ngưng ư?"
" Tam thúc, hình như người hơi thiển cận một chút? Người cứ nhìn Thịnh Bảo Đường mà xem" Quân Mạc Tà thản nhiiên cười nói: "Cả thiên hạ này, có hoàng đế nào dám đụng đến Thịnh Bảo Đường?"
Quân Vô Ý giật mình kinh hãi: Thì ra dã tâm của đứa cháu mình lại lớn đến thế.
" Nhưng Thịnh Bảo Đường có ngày hôm nay là do biết bao thế hệ nỗ lực mới có, mà Quân gia chúng ta thì…" Quân Vô Ý nhíu mày.
" Quân gia có con, có người, còn có cả gia gia!" Quân Mạc Tà hừ nhạt, tay cầm chén rượu nói: "Chỉ cần có ba ngươi chúng ta là đủ! Quân gia chúng ta sau này sẽ còn mạnh hơn cả Thịnh Bảo Đường" Quân Mạc Tà khuôn mặt hiện ra vẻ cực kỳ tự tin.
Quân Vô Ý kinh ngạc nhìn đứa cháu của mình, đột nhiên cảm thấy trong lòng một cỗ hào khí dâng lên cuộn trào. Đối với những gì cháu mình nói, hắn lựa chọn tuyệt đối tin tưởng, vì có như vậy, bản thân hắn mới có một thêm niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
" Bây giờ đã khác xưa, vết thương của tam thúc vừa mới lành lại, độc dược chỉ vừa mới trừ, tốt nhất trong khoảng thời gian này, lấy việc an đưỡng là chính, tuyệt đối không được vận huyền khí. Tuy người đã đạt được cảnh giới Thiên Huyền, nhưng chủ yếu là nhờ vào dược lực của Phần Kinh Hà chứ không phải do bản thân người tu luyện, do đó, căn cơ chưa được vũng chắc.
Con đã nói nhà bếp làm những bữa ăn bổ dưỡng đặc biệt dành riêng cho tam thúc. Trong khoảng thời gian này, ít nhất là trong mười ngày, người chỉ có thể ổn định huyền khí trong đan điền, từ từ hấp thu toàn bộ huyền khí đó vào khắp cơ thể, trở nên quen thuộc thu phát tuỳ ý, tuyệt đối không nên hành động tùy tiện, cũng nên kiêng nộ giới (giận dữ). Nếu thúc không có gì bận rộn, cố gắng dùng chính sức lực cơ thể mà vận động, những điều con dặn dò như trên, mong tam thúc cố thực hiện" Quân Mạc Tà nhìn Quân Vô Ý đầy ẩn ý: "Chỉ cần thúc tin tưởng con, trong vòng mười ngày tới, con đảm bảo thúc sẽ cảm thấy bất ngờ vì chính thân thể của thúc".